previous next

2 Sử-ký 36

1 Dân sự của xứ bèn lập Giô-a-cha, con trai Giô-si-a, làm vua thay vì cha người tại Giê-ru-sa-lem.2 Giô-a-cha được hai mươi ba tuổi khi lên ngôi làm vua, và cai trị ba tháng tại Giê-ru-sa-lem.3 Vua Ê-díp-tô truất ngôi người tại Giê-ru-sa-lem, và bắt vạ xứ một trăm ta lâng bạc và một ta lâng vàng.4 Đoạn, vua Ê-díp-tô lập Ê-li-a-kim, em Giô-a-cha, làm vua của Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, và đổi tên người ra là Giê-hô-gia-kim. Nê-cô bắt Giô-a-cha, anh của Giê-hô-gia-kim, đem người về xứ Ê-díp-tô.5 Giê-hô-gia-kim được hai mươi lăm tuổi khi người lên ngôi làm vua; người cai trị mười một năm tại Giê-ru-sa-lem, và làm điều ác trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người.6 Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đi lên hãm đánh người, xiềng người lại, và dẫn người qua Ba-by-lôn.7 Nê-bu-cát-nết-sa cũng đoạt lấy đem về Ba-by-lôn những khí dụng của đền Đức Giê-hô-va, rồi để vào trong miễu người tại Ba-by-lôn.8 Các công việc khác của Giê-hô-gia-kim những sự gớm ghiếc người đã làm, và sự đã tìm được trong lòng người, thảy đều chép trong sách các vua Y-sơ-ra-ên và Giu-đa. Giê-hô-gia-kin, con trai người, cai trị thế cho người.9 Giê-hô-gia-kin được mười tám tuổi khi người lên ngôi làm vua, và cai trị ba tháng mười ngày tại Giê-ru-sa-lem. Người làm điều ác tại trước mặt Đức Giê-hô-va.10 Sang đầu năm, vua Nê-bu-cát-nết-sa sai bắt người dẫn về Ba-by-lôn, cùng đoạt lấy đem về các vật tốt đẹp của đền Đức Giê-hô-va, rồi lập Sê-đê-kia, em người, làm vua Giu-đa và Giê-ru-sa-lem.11 Sê-đê-kia được hai mươi mốt tuổi, khi người lên ngôi làm vua, và cai trị mười một năm tại Giê-ru-sa-lem.12 Người làm điều ác trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người, không hạ mình xuống trước mặt Giê-rê-mi, là đấng tiên tri vâng mạng Đức Giê-hô-va mà khuyên bảo người.13 Người cũng dấy lên nghịch cùng vua Nê-bu-cát-nết-sa, là vua đã buộc người chỉ Đức Chúa Trời mà thề; song người lại cứng cổ rắn lòng, không khứng trở về cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.14 Những thầy tế lễ cả và dân sự đều theo những sự gớm ghiếc của các dân ngoại bang mà phạm tội lỗi nhiều quá đỗi; làm cho ô uế đền của Đức Giê-hô-va mà Ngài đã biệt riêng ra thánh tại Giê-ru-sa-lem.15 Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng, vì có lòng thương xót dân sự và đền của Ngài; nên hằng sai sứ giả đến cùng chúng;16 nhưng chúng nhạo báng sứ giả của Đức Chúa Trời, khinh bỉ các lời phán Ngài, cười nhạo những tiên tri của Ngài, cho đến đỗi cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng dân sự Ngài, chẳng còn phương chữa được.17 Vì vậy, Đức Chúa Trời khiến vua dân Canh-đê lên hãm đánh chúng, người dùng gươm giết những trai trẻ của chúng tại đền thánh họ; người chẳng thương xót đến, hoặc trai trẻ, nữ đồng trinh, già cả, hay là kẻ đầu bạc: Ngài phó hết thảy vào tay của vua Canh-đê.18 Các khí dụng nhỏ và lớn của đền Đức Chúa Trời, các bửu vật của đền Đức Giê-hô-va, các bửu vật của vua và của các quan trưởng vua, cả thảy đều bị đem qua Ba-by-lôn.19 Chúng đốt đền Đức Chúa Trời, đánh đổ vách thành Giê-ru-sa-lem, lấy lửa đốt các cung điện, và phá hủy các khí dụng tốt đẹp của nó.20 Phàm ai thoát khỏi gươm, thì người bắt đem qua Ba-by-lôn; chúng làm tôi mọi cho người và cho con trai người cho đến đời nước Phe-rơ-sơ hưng khởi;21 để cho ứng nghiệm lời của Đức Giê-hô-va đã cậy miệng Giê-rê-mi mà phán ra, tức cho đến khi xứ được hưởng các năm sa-bát của nó; vì trọn lúc xứ bị bỏ hoang, thì dường như giữ sa-bát, cho đến khi mãn hạn bảy mươi năm.22 Năm thứ nhất đời Si-ru, vua Phe-rơ-sơ trị vì, Đức Giê-hô-va muốn làm cho ứng nghiệm lời Ngài đã cậy miệng Giê-rê-mi mà phán ra, bèn cảm động lòng Si-ru, vua Phe-rơ-sơ, rao truyền trong khắp nước mình, và cũng ra chiếu chỉ, mà rằng:23 Si-ru, vua Phe-rơ-sơ, nói như vầy: Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã ban cho ta các nước thế gian, và biểu ta xây cất cho Ngài một cái đền ở tại Giê-ru-sa-lem trong xứ Giu-đa. Trong các ngươi, phàm ai thuộc về dân sự Ngài, hãy trở lên Giê-ru-sa-lem; nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người ấy ở cùng người!..

2 Chronicles 36

Jehoahaz’s Reign

1 The people of the land took Jehoahaz son of Josiah and made him king in his father’s place in Jerusalem.s2 Jehoahaz was twenty-three years old when he became king, and he reigned three months in Jerusalem.3 The king of Egypt prevented him from ruling in Jerusalem and imposed on the land a special taxt of one hundred talentst of silver and a talent of gold.

4 The king of Egypt made Jehoahaz’st brother Eliakim king over Judah and Jerusalem, and changed his name to Jehoiakim. Necho seized his brother Jehoahaz and took him to Egypt.

Jehoiakim’s Reign

5 Jehoiakim was twenty-five years old when he became king, and he reigned for eleven years in Jerusalem.s He did evil in the sight oft the Lord his God.6 King Nebuchadnezzar of Babylon attacked him,t bound him with bronze chains, and carried him awayt to Babylon.

7 Nebuchadnezzar took some of the items in the Lord’s temple to Babylon and put them in his palacet there.t

8 The rest of the events of Jehoiakim’s reign, including the horrible sins he committed and his shortcomings, are recorded in the Scroll of the Kings of Israel and Judah.t His son Jehoiachin replaced him as king.

Jehoiachin’s Reign

9 Jehoiachin was eighteens years old when he became king, and he reigned three months and ten days in Jerusalem.s He did evil in the sight oft the Lord.

10 At the beginning of the year King Nebuchadnezzar ordered him to be broughtt to Babylon, along with the valuable items in the Lord’s temple. In his place he made his relativet Zedekiah king over Judah and Jerusalem.

Zedekiah’s Reign

11 Zedekiah was twenty-one years old when he became king, and he ruled for eleven years in Jerusalem.s12 He did evil in the sight oft the Lord his God. He did not humble himself before Jeremiah the prophet, the Lord’s spokesman.13 He also rebelled against King Nebuchadnezzar, who had made him vow allegiancet in the name of God. He was stubborn and obstinate, and refused to returnt to the Lord God of Israel.

14 All the leaders of the priests and people became more unfaithful and committed the same horrible sins practiced by the nations.t They defiled the Lord’s temple which he had consecrated in Jerusalem.

The Babylonians Destroy Jerusalem

15 The Lord God of their ancestorst continually warned them through his messengers,t for he felt compassion for his people and his dwelling place.16 But they mocked God’s messengers, despised his warnings,t and ridiculed his prophets.t Finally the Lord got very angry at his people and there was no one who could prevent his judgment.t17 He brought against them the king of the Babylonians, who slaughteredt their young men in their temple.t He did not sparet young men or women, or even the old and aging. Godt handed everyone over to him.18 He carried away to Babylon all the items in God’s temple, whether large or small, as well as what was in the treasuries of the Lord’s temple and in the treasuries of the king and his officials.19 They burned down the Lord’s temple and tore down the wall of Jerusalem.s They burned all its fortified buildings and destroyed all its valuable items.20 He deported to Babylon all who escaped the sword. They served him and his sons until the Persian kingdom rose to power.

21 This took place to fulfill the Lord’s message delivered through Jeremiah.t The land experiencedt its sabbatical years;s it remained desolate for seventy years,s as prophesied.ts

Cyrus Allows the Exiles to Go Home

22 In the first year of the reign oft King Cyrus of Persia, in fulfillment of the promise he delivered through Jeremiah,ts the Lord movedt King Cyrus of Persia to issue a written decree throughout his kingdom.

23 It read: “This is what King Cyrus of Persia says: ‘The Lord God of the heavens has given to me all the kingdoms of the earth. He has appointed me to build for him a temple in Jerusalems in Judah. May the Lord your God energize you who belong to his people, so you may be able to go back there!”t