previous next

2 Cô-rinh-tô 1

1 Phao-lô, theo ý muốn Đức Chúa Trời, làm sứ đồ Đức Chúa Jêsus Christ, cùng người anh em chúng ta là Ti-mô-thê, gởi cho Hội thánh của Đức Chúa Trời ở thành Cô-rinh-tô, và cho hết thảy thánh đồ ở khắp xứ A-chai:2 nguyền xin anh em được ân điển và sự bình an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Jêsus Christ!3 Chúc tạ Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, là Cha hay thương xót, là Đức Chúa Trời ban mọi sự yên ủi.4 Ngài yên ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn, hầu cho nhơn sự yên ủi mà Ngài đã yên ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể yên ủi kẻ khác trong sự khốn nạn nào họ gặp!5 Vì như những sự đau đớn của Đấng Christ chan chứa trong chúng tôi thể nào, thì sự yên ủi của chúng tôi bởi Đấng Christ mà chứa chan cũng thể ấy.6 Như vậy, hoặc chúng tôi gặp hoạn nạn, ấy là cho anh em được yên ủi và được rỗi; hoặc chúng tôi được yên ủi, ấy là cho anh được em yên ủi, mà sự yên ủi đó được hiện ra bởi anh em chịu cách nhịn nhục những sự đau đớn mà chúng tôi cùng chịu.7 Sự trông cậy của chúng tôi về anh em thật vững vàng; vì biết rằng bởi anh em có phần trong sự đau đớn, thì cũng có phần trong sự yên ủi vậy.8 Vả, hỡi anh em, chúng tôi không muốn để anh em chẳng biết sự khốn nạn đã xảy đến cho chúng tôi trong xứ A-si, và chúng tôi đã bị đè nén quá chừng, quá sức mình, đến nỗi mất lòng trông cậy giữ sự sống.9 Chúng tôi lại hình như đã nhận án xử tử, hầu cho chúng tôi không cậy mình, nhưng cậy Đức Chúa Trời là Đấng khiến kẻ chết sống lại.10 Ấy chính Ngài đã cứu chúng tôi khỏi sự chết lớn dường ấy, và sẽ cứu chúng tôi; phải, chúng tôi còn mong Ngài sẽ cứu chúng tôi nữa.11 Chính anh em lấy lời cầu nguyện mà giúp đỡ chúng tôi, hầu cho chúng tôi nhờ nhiều người cầu nguyện mà được ơn, thì cũng nên dịp cho nhiều người vì cớ chúng tôi mà tạ ơn nữa.12 Còn như cái điều làm vẻ vang cho chúng tôi, ấy là lương tâm chúng tôi làm chứng rằng mình lấy sự thánh sạch và thật thà đến bởi Đức Chúa Trời mà ăn ở trong thế gian nầy, nhất là đối với anh em, không cậy sự khôn ngoan theo tánh xác thịt, nhưng cậy ơn của Đức Chúa Trời.13 Vì chúng tôi chẳng viết cho anh em sự gì khác hơn những điều anh em đọc trong thơ chúng tôi và chính mình anh em nhận biết; và tôi lại mong anh em nhận biết cho đến cuối cùng,14 cũng như anh em đã nhận biết ít nhiều rồi: ấy là chúng tôi làm vẻ vang cho anh em, khác nào anh em cũng làm vẻ vang cho chúng tôi trong ngày Đức Chúa Jêsus chúng ta.15 Bởi sự trông cậy đó, trước đây tôi có định đi thăm anh em, hầu giúp cho anh em được ơn bội phần.16 Tôi định trải qua nơi anh em rồi đi xứ Ma-xê-đoan, lại từ Ma-xê-đoan trở về nơi anh em, tại nơi đó, anh em cho đưa tôi qua xứ Giu-đê.17 Tôi định ý như vậy, nào có phải bởi tôi nhẹ dạ sao? Hãy là tôi theo xác thịt mà quyết định, đến nỗi nơi tôi khi thì phải khi thì chăng sao?18 Thật như Đức Chúa Trời là thành tín, lời chúng tôi nói với anh em cũng chẳng phải khi thì phải khi thì chăng vậy.19 Con Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Jêsus Christ, mà chúng tôi, tức là tôi với Sin-vanh và Ti-mô-thê, đã giảng ra trong anh em, chẳng phải là vừa phải vừa chăng đâu; nhưng trong Ngài chỉ có phải mà thôi.20 Vì chưng cũng như các lời hứa của Đức Chúa Trời đều là phải trong Ngài cả, ấy cũng bởi Ngài mà chúng tôi nói "A-men," làm sáng danh Đức Chúa Trời.21 Vả, Đấng làm cho bền vững chúng tôi với anh em trong Đấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, ấy là Đức Chúa Trời;22 Ngài cũng lấy ấn mình mà đóng cho chúng tôi và ban của tin Đức Thánh Linh trong lòng chúng tôi.23 Tôi cầu Đức Chúa Trời lấy linh hồn tôi làm chứng rằng, ấy là tại nể anh em mà tôi chưa đi đến thành Cô-rinh-tô;24 chớ không phải chúng tôi muốn cai trị đức tin anh em, nhưng chúng tôi muốn giúp thêm sự vui của anh em, vì anh em đứng vững vàng trong đức tin.

2 Corinthians 1

Salutation

1 From Paul,t an apostle of Christ Jesus by the will of God, and Timothy our brother, to the church of God that is in Corinth,s with all the saints who are in all Achaia.t

2 Grace and peace to yout from God our Father and the Lord Jesus Christ!

Thanksgiving for God’s Comfort

3 Blessed ist the God and Father of our Lord Jesus Christ, the Father of mercies and God of all comfort,4 who comforts us in all our troublest so that we may be able to comfort those experiencing any troublet with the comfort with which we ourselves are comforted by God.5 For just as the sufferingst of Christt overflowt toward us, so also our comfort through Christ overflows to you.t6 But if we are afflicted,t it is for your comfort and salvation; if we are comforted, it is for your comfort that you experience in your patient endurance of the same sufferings that we also suffer.7 And our hope for you is steadfast because we know that as you share int our sufferings, so also you will share int our comfort.8 For we do not want you to be unaware, brothers and sisters,t regarding the affliction that happened to us in the province of Asia,t that we were burdened excessively, beyond our strength, so that we despaired even of living.9 Indeed we felt as if the sentence of death had been passed against us,t so that we would not trust in ourselvest but in God who raises the dead.10 Het delivered us from so great a risk of death, and he will deliver us. We have set our hope on himt thats he will deliver us yet again,

11 as you also join in helping us by prayer, so that many people may give thanks to Godt on our behalf for the gracious gift given to us through the help of many.

Paul Defends His Changed Plans

12 For our reason for confidencet is this: the testimony of our conscience, that with pure motivesst and sincerity which are from Godt – not by human wisdomt but by the grace of God – we conducted ourselves in the world, and all the moret toward you.13 For we do not write you anything other than whatt you can read and also understand. But I hope that you will understand completelyt14 just as also you have partly understood us, that we are your source of pride just as you also are ourst in the day of the Lord Jesus.s15 And with this confidence I intended to come to you first so that you would get a second opportunity to see us,t16 and through your help to go on into Macedonia and then from Macedonia to come backt to you and be helped on our way into Judea by you.17 Therefore when I was planning to do this, I did not do so without thinking about what I was doing, did I?t Or do I make my planst according to mere human standardst so that I would be sayingt both “Yes, yes” and “No, no” at the same time?18 But as God is faithful, our message to you is not “Yes” and “No.”19 For the Son of God, Jesus Christ, the one who was proclaimed among you by us – by me and Silvanuss and Timothy – was not “Yes” and “No,” but it has always been “Yes” in him.20 For every one of God’s promises are “Yes” in him; therefore also through him the “Amen” is spoken, to the glory we give to God.21 But it is God who establishest us together with you in Christ and who anointed us,t

22 who also sealed us and gave us the Spirit in our hearts as a down payment.ts
23 Now I appeal to God as my witness,t that to sparet you I did not come again to Corinth.ss24 I do not mean that we rule over your faith, but we are workers with you for your joy, because by faith you stand firm.t