Phục-truyền Luật-lệ Ký 29
1 Nầy là các lời của sự giao ước mà Đức Giê-hô-va dặn biểu Môi-se lập cùng dân Y-sơ-ra-ên, trong xứ Mô-áp, ngoài sự giao ước Ngài đã lập cùng chúng tại Hô-rếp.2 Vậy, Môi-se gọi cả Y-sơ-ra-ên mà nói rằng: Các ngươi đã thấy mọi điều Đức Giê-hô-va làm trong xứ Ê-díp-tô dưới mắt các ngươi cho Pha-ra-ôn, quần thần và cả xứ người,3 tức là những sự thử thách lớn lao, dấu kỳ, phép lạ mà mắt ngươi đã thấy;4 nhưng cho đến ngày nay Đức Giê-hô-va không ban cho các ngươi một tấm lòng để biết, mắt để thấy hay là tai để nghe.5 Ta đã dẫn dắt các ngươi bốn mươi năm trong đồng vắng, áo xống không cũ trên mình ngươi, giày không mòn dưới chân ngươi,6 các ngươi không có ăn bánh, uống rượu hay là vật chi say, để cho biết rằng ta, Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của các ngươi.7 Khi các ngươi đến chốn nầy, Si-hôn, vua Hết-bôn, và Óc, vua Ba-san, đi ra đón đặng giao chiến cùng chúng ta; chúng ta có đánh bại họ,8 chiếm xứ họ và ban cho chi phái Ru-bên, Gát, và nửa chi phái Ma-na-se, làm sản nghiệp.9 Vậy, các ngươi khá gìn giữ làm theo những lời của sự giao ước nầy, hầu cho các ngươi được may mắn trong mọi việc mình làm.10 Hết thảy các ngươi, nào trưởng tộc, các chi phái, nào các trưởng lão, nào các quan cai, nào mọi người nam của Y-sơ-ra-ên,11 những con trẻ và vợ các ngươi, nào kẻ khách lạ ở trong trại quân ngươi, từ người chặt củi cho đến người xách nước, ngày nay hãy đến chầu trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi,12 đặng vào trong sự giao ước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và vào trong lời thề mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi lập cùng ngươi ngày nay,13 hầu cho ngày nay Ngài lập ngươi lên làm dân của Ngài, và Ngài làm Đức Chúa Trời ngươi, y như Ngài đã phán cùng ngươi, và thề cùng tổ phụ ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp.14 Chẳng phải chỉ với các ngươi mà ta lập giao ước và lời thề nầy thôi;15 nhưng lập với người nào ngày nay đứng tại đây cùng chúng ta, trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, luôn với những người nào không có cùng chúng ta trong ngày nay.16 Các ngươi biết sự kiều ngụ của chúng ta trong xứ Ê-díp-tô, và chúng ta đi ngang qua các nước là làm sao. Đang khi đi ngang địa phận chúng nó,17 các ngươi đã thấy sự gớm ghiếc của chúng nó, và những tà thần quái gở bằng cây, bằng đá, bằng bạc, và bằng vàng ở nơi chúng nó.18 Trong các ngươi, chớ có người nam, người nữ, họ hàng hay là chi phái nào ngày nay trở lòng bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, đặng đi hầu việc các thần của những dân tộc ấy; trong các ngươi cũng chớ có rễ sanh ra vật độc và ngải cứu.19 Ai nghe các lời của sự thề nầy, chớ có tự khoe nơi lòng rằng: Ta sẽ được bình an, dầu khi ta đi theo sự cứng lòng ta, đến nỗi vật được tưới với vật bị khô, đều cùng hư nát.20 Đức Giê-hô-va không khứng tha tội cho người, nhưng bấy giờ, cơn giận và sự kỵ tà của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng người, và hết thảy sự rủa sả ghi trong sách nầy sẽ chất nặng trên mình người; Đức Giê-hô-va sẽ xóa tên người khỏi dưới trời,21 và biệt người ra khỏi các chi phái Y-sơ-ra-ên, để bị tai họa, chiếu theo hết các lời trù ẻo của giao ước đã ghi trong sách luật pháp nầy.22 Đời sau, con cháu sanh ra sau các ngươi, và người khách ở phương xa đến, khi thấy những tai vạ và chứng bịnh mà Đức Giê-hô-va đã hành hại xứ nầy,23 khi thấy toàn xứ chỉ diêm, muối, và cháy tiêu, không giống gieo, không sản vật chi hết, chẳng một thứ cỏ nào mọc, giống như sự hủy hoại của Sô-đôm và Gô-mô-rơ, Át-ma và Sê-bô-im bị Đức Giê-hô-va phá diệt trong cơn thạnh nộ Ngài,24 thì chúng nó và các nước sẽ hỏi rằng: Sao Đức Giê-hô-va đãi xứ nầy như thế? Căn cớ của sự thạnh nộ lớn lao nầy là làm sao?25 Người ta sẽ đáp rằng: Ấy vì họ bội giao ước mà Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ phụ họ, đã lập cùng họ, khi dẫn họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô;26 Ấy vì họ đi hầu việc và thờ lạy các thần mà mình chưa hề biết, và Ngài không phân phát cho.27 Cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va đã nổi phừng lên cùng xứ nầy, đặng giáng trên nó các sự rủa sả ghi trong sách nầy,28 và trong cơn thạnh nộ, hờn giận, và nổi nóng, Đức Giê-hô-va đã rút dân nầy khỏi đất họ, và ném vào một xứ khác, như điều đó hiện có ngày nay.29 Những sự bí mật thuộc về Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta; song những sự bày tỏ thuộc về chúng ta, và con cháu chúng ta đời đời, để chúng ta làm theo mọi lời của luật pháp nầy.
Deuteronomy 29
Narrative Interlude
1 s These are the words of the covenant that the Lord commanded Moses to make with the people of Israel in the land of Moab, in addition to the covenant he had made with them at Horeb.s
The Exodus, Wandering, and Conquest Reviewed
2 Moses proclaimed to all Israel as follows: “You have seen all that the Lord didt in the land of Egypt to Pharaoh, all his servants, and his land.3 Your eyes have seen the great judgments,t those signs and mighty wonders.4 But to this very day the Lord has not given you an understanding mind, perceptive eyes, or discerning ears!t5 I have led you through the desert for forty years. Your clothing has not worn outt nor have your sandalst deteriorated.6 You have eaten no bread and drunk no wine or beer – all so that you might know that Is am the Lord your God!7 When you came to this place King Sihon of Heshbon and King Og of Bashan came out to make war and we defeated them.
8 Then we took their land and gave it as an inheritance to Reuben, Gad, and half the tribe of Manasseh.
The Present Covenant Setting
9 “Therefore, keep the termst of this covenant and obey them so that you may be successful in everything you do.10 You are standing today, all of you, before the Lord your God – the heads of your tribes,s your elders, your officials, every Israelite man,11 your infants, your wives, and thet foreigners living in your encampment, those who chop wood and those who carry water –12 so that you may enter by oath into the covenant the Lord your God is making with you today.t13 Today he will affirm that you are his people and that he is your God,t just as he promised you and as he swore by oath to your ancestorst Abraham, Isaac, and Jacob.14 It is not with you alone that I am making this covenant by oath,
15 but with whoever stands with us here today before the Lord our God as well as those not with us here today.t
The Results of Disobedience
16 “(For you know how we lived in the land of Egypt and how we crossed through the nations as we traveled.17 You have seen their detestable thingst and idols of wood, stone, silver, and gold.)t18 Beware that the heart of no man, woman, clan, or tribe among you turns away from the Lord our God today to pursue and serve the gods of those nations; beware that there is among you no root producing poisonous and bitter fruit.t19 When such a persont hears the words of this oath he secretlyt blesses himselft and says, “I will have peace though I continue to walk with a stubborn spirit.”t This will destroyt the watered ground with the parched.t20 The Lord will be unwilling to forgive him, and his intense angert will raget against that man; all the cursest written in this scroll will fall upon himt and the Lord will obliterate his name from memory.t21 The Lord will single him outt for judgmentt from all the tribes of Israel according to all the curses of the covenant written in this scroll of the law.22 The generation to come – your descendants who will rise up after you, as well as the foreigner who will come from distant places – will seet the afflictions of that land and the illnesses that the Lord has brought on it.23 The whole land will be covered with brimstone, salt, and burning debris; it will not be planted nor will it sprout or produce grass. It will resemble the destruction of Sodom and Gomorrah, Admah and Zeboiim, which the Lord destroyed in his intense anger.t24 Then all the nations will ask, “Why has the Lord done all this to this land? What is this fierce, heated display of angert all about?”25 Then people will say, “Because they abandoned the covenant of the Lord, the God of their ancestors, which he made with them when he brought them out of the land of Egypt.26 They went and served other gods and worshiped them, gods they did not know and that he did not permit them to worship.t27 That is why the Lord’s anger erupted against this land, bringing on it all the cursest written in this scroll.28 So the Lord has uprooted them from their land in anger, wrath, and great rage and has deported them to another land, as is clear today.”
29 Secret things belong to the Lord our God, but those that are revealed belong to us and our descendantst forever, so that we might obey all the words of this law.