Phục-truyền Luật-lệ Ký 3
1 Bấy giờ, chúng ta trở lại bắt đường Ba-san đi lên. Óc, vua Ba-san, và cả dân sự người ra đón chúng ta, đặng giao chiến tại Ếch-rê-i.2 Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Ngươi chớ sợ, vì ta đã phó người, cả dân sự và xứ người vào tay ngươi; ngươi sẽ làm cho người như ngươi đã làm cho Si-hôn, vua A-mô-rít, ở tại Hết-bôn.3 Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta cũng có phó vào tay chúng ta Óc, vua Ba-san, và cả dân sự người; chúng ta có đánh bại người đến chừng không còn lại một ai.4 Trong lúc đó chúng ta chiếm lấy các thành của người, không có thành nào mà mình không chiếm lấy; tức là sáu mươi cái thành và toàn miền Ạt-gốp, là nước của Óc trong xứ Ba-san.5 Các thành nầy vốn là đồn lũy có vách cao, cửa và cây gài; cũng có lấy những thành không có vách rất nhiều.6 Chúng ta khấn vái tận diệt các thành nầy, như chúng ta đã làm cho Si-hôn, vua Hết-bôn, tức là khấn vái diệt hết các thành, các người nam, người nữ, và connnnn trẻ.7 Nhưng chúng ta chiếm lấy về phần mình hết thảy súc vật và hóa tài của các thành ấy.8 Vậy, trong lúc đó, chúng ta chiếm lấy của hai vua A-mô-rít, xứ bên kia sông Giô-đanh, từ khe Ạt-nnôn đến núi Hẹt-môn9 (dân Si-đôn gọi núi Hẹt-môn là Si-ri-ôn; còn dân A-mô-rít đặt tên là Sê-ni-rơ);10 các thành của đồng bằng, toàn Ga-la-át và toàn Ba-san, cho đến Sanh-ca và Ết-rê-i, là hai thành của nước Óc trong Ba-san.11 (Vì về dân tộc Rê-pha-im, chỉ có một mình Óc, vua Ba-san, còn lại. Nầy, cái giường bằng sắt của người, há chẳng còn tại Ráp-ba, thành của con cháu Am-môn sao? Bề dài giường là chín thước, bề ngang bốn thước, theo thước tay người nam).12 Vậy, trong lúc đó, chúng ta chiếm lấy xứ nầy. Ta cho người Ru-bên và người Gát từ xứ A-rô-e, ở trên khe Ạt-nôn và phân nửa núi Ga-la-át, cùng các thành của nó.13 Ta cho phân nửa chi phái Ma-na-se phần còn lại của núi Ga-la-át, và toàn Ba-san, nước của Óc, tức là cả miền Ạt-gốp cùng toàn Ba-san vậy. Miền ấy gọi là xứ Rê-pha-im.14 Giai-rơ, con trai Ma-na-se, chiếm lấy cả miền Ạt-gốp cho đến giới hạn dân Ghê-su-rít và Ma-ca-thít, đặt tên mình cho các thôn xứ Ba-san, là thôn Giai-rơ, đến ngày nay hãy còn.15 Ta cũng cho Ma-ki xứ Ga-la-át.16 Về người Ru-bên và người Gát, ta cho phần Ga-la-át có ranh ở giữa khe Ạt-nôn cho đến khe Gia-bốt, là giới hạn của con cháu Am-môn,17 luôn với đồng bằng Giô-đanh, từ Ki-nê-rết tới biển của đồng bằng, tức là Biển mặn, dưới triền núi Phích-ga, về phía đông.18 Vả, trong lúc đó, ta truyền lịnh nầy cho các ngươi, mà rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi có phó xứ nầy cho các ngươi đặng nhận lấy làm sản nghiệp; hết thảy những chiến sĩ trong các ngươi phải cầm binh khí đi qua trước anh em mình, là dân Y-sơ-ra-ên.19 Chỉ những vợ, con trẻ, và súc vật các ngươi - ta biết rằng các ngươi có nhiều súc vật - sẽ ở lại trong những thành mà ta đã cho các ngươi,20 đến chừng nào Đức Giê-hô-va cho anh em các ngươi sự an nghỉ như mình, và anh em cũng nhận được xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho họ tại phía bên kia sông Giô-đanh; đoạn mọi người trong các ngươi sẽ trở về sản nghiệp mình mà ta đã ban cho các ngươi.21 Đang lúc ấy, ta cũng truyền lịnh nầy cho Giô-suê mà rằng: Mắt ngươi có thấy mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã làm cho hai vua nầy; Đức Giê-hô-va sẽ làm như vậy cho các nước nào mà ngươi sẽ đi qua.22 Đừng sợ các nước đó, vì chính Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi tranh chiến cho các ngươi.23 Trong lúc nầy, ta cầu khẩn cùng Đức Giê-hô-va mà rằng:24 Lạy Chúa Giê-hô-va, Chúa đã khởi tỏ cho kẻ tôi tớ Chúa sự oai nghiêm lớn, và cánh tay quyền năng của Chúa; vì trên trời dưới đất há có thần nào làm được việc và công sự quyền năng giống như của Chúa chăng?25 Tôi xin Chúa cho phép tôi đi qua xem xứ tốt tươi, núi đẹp đẽ nầy, và Li-ban ở bên kia sông Giô-đanh.26 Nhưng Đức Giê-hô-va, bởi cớ các ngươi, nổi giận cùng ta, không nhận lời ta, bèn phán rằng: Thôi; chớ còn nói về việc nầy cùng ta nữa.27 Hãy đi lên chót Phích-ga, ngước mắt ngươi lên về hướng tây, hướng bắc, hướng nam, và hướng đông mà nhìn xứ ấy, vì ngươi sẽ không đi ngang qua sông Giô-đanh nầy đâu.28 Song hãy truyền mạng lịnh cho Giô-suê, làm cho người vững lòng bền chí; vì ấy là người phải đi qua trước mặt dân nầy, khiến chúng nhận lấy xứ mà ngươi sẽ thấy.29 Ấy vậy, chúng ta có ở trong trũng, đối ngang Bết-Phê-o.
Deuteronomy 3
Defeat of King Og of Bashan
1 Next we set out ont the route to Bashan,s but King Og of Bashan and his whole armyt came out to meet us in battle at Edrei.s2 The Lord, however, said to me, “Don’t be afraid of him because I have already given him, his whole army,t and his land to you. You will do to him exactly what you did to King Sihon of the Amorites who lived in Heshbon.”3 So the Lord our God did indeed give over to us King Og of Bashan and his whole army and we struck them down until not a single survivor was left.t4 We captured all his cities at that time – there was not a town we did not take from them – sixty cities, all the region of Argob,s the dominion of Og in Bashan.5 All of these cities were fortified by high walls, gates, and locking bars;t in addition there were a great many open villages.t6 We put all of these under divine judgmentts just as we had done to King Sihon of Heshbon – every occupied city,t including women and children.7 But all the livestock and plunder from the cities we kept for ourselves.8 So at that time we took the land of the two Amorite kings in the Transjordan from Wadi Arnon to Mount Hermons9 (the Sidonianss call Hermon Sirions and the Amorites call it Senir),s10 all the cities of the plateau, all of Gilead and Bashan as far as Salecahs and Edrei,s cities of the kingdom of Og in Bashan.
11 Only King Og of Bashan was left of the remaining Rephaites. (It is noteworthyt that his sarcophagust was made of iron.t Does it not, indeed, still remain in Rabbaths of the Ammonites? It is thirteen and a half feett long and six feett wide according to standard measure.)t
Distribution of the Transjordanian Allotments
12 This is the land we brought under our control at that time: The territory extending from Aroerts by the Wadi Arnon and half the Gilead hill country with its cities I gave to the Reubenites and Gadites.s13 The rest of Gilead and all of Bashan, the kingdom of Og, I gave to half the tribe of Manasseh.s (All the region of Argob,s that is, all Bashan, is called the land of Rephaim.14 Jair, son of Manasseh, took all the Argob region as far as the border with the Geshuritess and Maacathitess (namely Bashan) and called it by his name, Havvoth-Jair,s which it retains to this very day.)15 I gave Gilead to Machir.s16 To the Reubenites and Gadites I allocated the territory extending from Gilead as far as Wadi Arnon (the exact middle of the wadi was a boundary) all the way to the Wadi Jabbok, the Ammonite border.
17 The Arabah and the Jordan Rivert were also a border, from the sea of Chinnerethts to the sea of the Arabah (that is, the Salt Sea),s beneath the watershedt of Pisgahs to the east.
Instructions to the Transjordanian Tribes
18 At that time I instructed you as follows: “The Lord your God has given you this land for your possession. You warriors are to cross over before your fellow Israelitest equipped for battle.19 But your wives, children, and livestock (of which I know you have many) may remain in the cities I have given you.20 You must fightt until the Lord gives your countrymen victoryt as he did you and they take possession of the land that the Lord your God is giving them on the other side of the Jordan River. Then each of you may return to his own territory that I have given you.”21 I also commanded Joshua at the same time, “You have seen everything the Lord your God did to these two kings; het will do the same to all the kingdoms where you are going.t
22 Do not be afraid of them, for the Lord your God will personally fight for you.”
Denial to Moses of the Promised Land
23 Moreover, at that time I pleaded with the Lord,24 “O, Lord God,t you have begun to show met your greatness and strength.t (What god in heaven or earth can rival your works and mighty deeds?)25 Let me please cross over to see the good land on the other side of the Jordan River – this good hill country and the Lebanon!”t26 But the Lord was angry at me because of you and would not listen to me. Instead, het said to me, “Enough of that!t Do not speak to me anymore about this matter.27 Go up to the top of Pisgah and take a good look to the west, north, south, and east,t for you will not be allowed to cross the Jordan.28 Commissiont Joshua, and encourage and strengthen him, because he will lead these people over and will enable them to inherit the land you will see.”
29 So we settled down in the valley opposite Beth Peor.s