Xuất Ê-díp-tô Ký 4
1 Môi-se thưa rằng: Nhưng dân đó sẽ chẳng tin và chẳng vâng lời tôi, vì sẽ nói rằng: Đức Giê-hô-va chẳng có hiện ra cùng ngươi đâu.2 Đức Giê-hô-va phán rằng: Trong tay ngươi cầm vật chi? Thưa rằng: Một cây gậy.3 Phán rằng: Hãy ném xuống đất đi. Người bèn ném xuống đất, gậy hóa ra một con rắn; Môi-se chạy trốn nó.4 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi ra nắm đuôi nó. Người giơ tay ra nắm, thì nó hườn lại cây gậy trong tay.5 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ấy để cho chúng nó tin rằng Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ phụ mình, là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, đã hiện ra cùng ngươi.6 Đức Giê-hô-va lại phán rằng: Hãy đặt tay ngươi vào lòng. Người liền đặt vào, rồi lấy ra. Nầy, tay người nổi phung trắng như tuyết.7 Đoạn, Ngài phán rằng: Hãy đặt tay ngươi vào lòng lại; người bèn đặt vào, rồi lấy ra. Kìa, tay trở lại như thịt mình.8 Lại phán: Nếu khi nào dân đó chẳng tin ngươi và chẳng vâng theo tiếng của dấu thứ nhất, thì sẽ tin theo tiếng của dấu thứ nhì.9 Vả lại, nếu dân chẳng tin cả hai dấu nầy, và không vâng theo lời ngươi, thì hãy lấy nước dưới sông mà làm tràn ngập trên mặt đất; nước mà ngươi đã lấy dưới sông lên đó, sẽ thành máu trên mặt đất vậy.10 Môi-se thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ôi! lạy Chúa, từ hôm qua, hôm kia, hay là từ lúc Chúa phán dạy kẻ tôi tớ Chúa, tôi vẫn chẳng phải một tay nói giỏi, vì miệng và lưỡi tôi hay ngập ngừng.11 Đức Giê-hô-va bèn phán rằng: Ai tạo miệng loài người ra? hay là ai đã làm câm, làm điếc, làm sáng, làm mờ? Có phải ta là Đức Giê-hô-va chăng?12 Vậy bây giờ, hãy đi; ta sẽ ở cùng miệng ngươi và dạy ngươi những lời phải nói.13 Môi-se thưa rằng: Ôi! lạy Chúa, Chúa muốn sai ai đi, thì sai.14 Đức Giê-hô-va bèn nổi giận cùng Môi-se mà phán rằng: Có phải A-rôn, người Lê-vi, là anh ngươi chăng? Ta biết người đó có tài nói giỏi, và kìa, người đang đi đến đón ngươi kìa; khi thấy ngươi, chắc sẽ vui mừng trong lòng.15 Vậy ngươi hãy nói cùng người, và sắp để những lời trong miệng người. Khi hai ngươi nói, ta sẽ ở cùng miệng ngươi và miệng anh ngươi, dạy các ngươi những điều gì phải làm.16 Ấy là người đó sẽ nói cùng dân sự thế cho ngươi, dùng làm miệng ngươi, còn ngươi sẽ dường như Đức Chúa Trời cho người vậy.17 Ngươi hãy cầm lấy gậy nầy nơi tay, để dùng làm các dấu lạ.18 Môi-se bèn đi, trở về Giê-trô, ông gia mình, mà thưa rằng: Xin cha hãy cho tôi trở về nơi anh em tôi tại xứ Ê-díp-tô, đặng thăm thử họ còn sống chăng. Giê-trô bèn nói cùng Môi-se rằng: Con hãy đi bình yên.19 Vả, Đức Giê-hô-va có phán cùng Môi-se tại Ma-đi-an rằng: Hãy trở về xứ Ê-díp-tô, vì mấy người tìm giết ngươi đã chết hết rồi.20 Môi-se bèn đỡ vợ và con mình lên lưng lừa, trở về xứ Ê-díp-tô. Người cũng cầm cây gậy của Đức Chúa Trời theo trong tay.21 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Khi trở về xứ Ê-díp-tô, hãy cẩn thận về các dấu lạ của ta đã giao nơi tay ngươi mà làm trước mặt Pha-ra-ôn; nhưng ta sẽ khiến người cứng lòng chẳng cho dân sự đi.22 Vậy, ngươi phải tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Đức Giê-hô-va có phán như vầy: Y-sơ-ra-ên là con ta, tức trưởng nam ta,23 nên ta có phán cùng ngươi rằng: Hãy cho con ta đi, để nó phụng sự ta, mà ngươi đã từ chối không cho nó đi. Nầy, ta sẽ giết con trai ngươi, là con trưởng nam của ngươi.24 Vả, đang khi đi đường, Đức Giê-hô-va hiện ra trước mặt Môi-se nơi nhà quán, và kiếm thế giết người đi.25 Sê-phô-ra lấy con dao bằng đá, cắt dương bì của con mình, và quăng dưới chân Môi-se, mà nói rằng: Thật, chàng là huyết lang cho tôi!26 Đức Giê-hô-va tha chồng; nàng bèn nói rằng: Huyết lang! là vì cớ phép cắt bì.27 Đức Giê-hô-va phán cùng A-rôn rằng: Hãy đi đến đồng vắng, đón rước Môi-se. A-rôn bèn đi, gặp Môi-se tại núi của Đức Chúa Trời, và hôn người.28 Môi-se thuật lại cho A-rôn mọi lời của Đức Giê-hô-va sai mình truyền, và các dấu lạ mà Ngài đã dạy mình làm.29 Vậy, Môi-se đi cùng A-rôn, nhóm lại các trưởng lão dân Y-sơ-ra-ên.30 A-rôn bèn thuật hết các lời của Đức Giê-hô-va đã phán cùng Môi-se, và làm những dấu lạ trước mặt dân sự.31 Chúng bèn tin, hiểu rằng Đức Giê-hô-va đã thăm viếng dân Y-sơ-ra-ên, và thấy điều cực khổ của mình; chúng bèn cúi đầu và thờ lạy.
Exodus 4
The Source of Sufficiency
1 s Moses answered again,t “And ift they do not believe me or pay attention to me,t but say, ‘The Lord has not appeared to you’?”2 The Lord said to him, “What is that in your hand?” He said, “A staff.”ts3 The Lordt said, “Throw it to the ground.” So he threw it to the ground, and it became a snake,s and Moses ran from it.4 But the Lord said to Moses, “Put out your hand and grab it by the tail” – so he put out his hand and caught it, and it became a staff in his hands –
5 “that they may believe that the Lord, the God of their fathers, the God of Abraham, the God of Isaac, and the God of Jacob, has appeared to you.”
6 The Lord also said to him, “Put your hand into your robe.”t So he put his hand into his robe, and when he brought it out – there was his hand,t leprous like snow!s7 He said, “Put your hand back into your robe.” So he put his hand back into his robe, and when he brought it out from his robe – there it was,t restoredt like the rest of his skin!t8 “Ift they do not believe you or pay attention tot the former sign, then they mayt believe the latter sign.t
9 And ift they do not believe even these two signs or listen to you,t then taket some water from the Nile and pour it out on the dry ground. The water you take out of the Nile will become blood on the dry ground.”s
10 Then Moses said to the Lord,s “Ot my Lord,t I am not an eloquent man,t neither in the pastt nor since you have spoken to your servant, for I am slow of speech and slow of tongue.”t
11 The Lord said to him, “Who gavets a mouth to man, or who makes a person mute or deaf or seeing or blind? Is it not I, the Lord?s
12 So now go, and I will be with your mouths and will teach yous what you must say.”t
13 But Moses said,t “Ot my Lord, please send anyone else whom you wish to send!”t
14 Then the Lord became angry withts Moses, and he said, “What aboutt your brother Aaron the Levite?s I know that he can speak very well.ts Moreover, he is comingt to meet you, and when he sees you he will be glad in his heart.s
15 “So you are to speak to him and put the words in his mouth. And as for me, I will be with your moutht and with his mouth,t and I will teach you botht what you must do.t16 Het will speak for you to the people, and it will be as ift het were your moutht and as if you were his God.ts
17 You will also take in your hand this staff, with which you will do the signs.”s
The Return of Moses
18 s So Moses went backt to his father-in-law Jethro and said to him, “Let me go, so that I may returnt to my relativest in Egypt and seet if they are still alive.” Jethro said to Moses, “Go in peace.”19 The Lord said to Moses in Midian, “Go backt to Egypt, because all the men who were seeking your life are dead.”s20 Then Moses tookt his wife and sonss and put them on a donkey and headed backt to the land of Egypt, and Moses took the staff of God in his hand.21 The Lord saidt to Moses, “When you go back to Egypt,t see that yout do before Pharaoh all the wonders I have put under your control.t But I will hardent his hearts andt he will not let the people go.22 You must sayt to Pharaoh, ‘Thus sayst the Lord, “Israel is my son, my firstborn,s
23 and I said to you, ‘Let my son go that he may servet me,’ but since you have refused to let him go,t I will surely killt your son, your firstborn!”’”
24 Now on the way, at a place where they stopped for the night,t the Lord met Moses and sought to kill him.s25 But Zipporah took a flint knife, cut off the foreskin of her son and touched it to Moses’ feet,t and said, “Surely you are a bridegroom of bloods to me.”
26 So the Lordt let him alone. (At that timet she said, “A bridegroom of blood,” referring tot the circumcision.)
27 The Lord saidt to Aaron, “Go to the wilderness to meet Moses. So he went and met him at the mountain of Godt and greeted him with a kiss.t28 Moses told Aaron all the words of the Lord who hadt sent him and all the signs that he had commanded him.29 Then Moses and Aaron went and brought together all the Israelite elders.s30 Aaron spoket all the words that the Lord had spoken to Moses and did the signs in the sight of the people,
31 and the people believed. When they heardst that the Lord had attended tot the Israelites and that he had seen their affliction, they bowed down close to the ground.t