previous next

Ê-xê-chi-ên 3

1 Ngài bèn phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy ăn vật ngươi thấy; hãy ăn cuốn nầy, rồi đi, và nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên.2 Ta mở miệng ra, và Ngài khiến ta ăn cuốn ấy.3 Ngài phán: Hỡi con người, hãy lấy cuốn ta cho ngươi mà khiến bụng ăn và làm đầy ruột. Vậy ta ăn lấy, thì trong miệng ngọt như mật.4 Ngài lại phán: Hỡi con người, hãy đi, hãy đến cùng nhà Y-sơ-ra-ên, đem những lời ta, thuật lại cho chúng nó.5 Vả, ấy chẳng phải ta sai ngươi đến cùng dân nói tiếng mọi rợ khó hiểu; bèn là đến cùng nhà Y-sơ-ra-ên.6 Thật, chẳng phải ta sai ngươi đến cùng nhiều dân nói tiếng mọi rợ khó hiểu, mà ngươi không thể hiểu lời chúng nó; nếu ta sai ngươi đến cùng chúng nó, chắc chúng nó sẽ nghe ngươi.7 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên sẽ chẳng nghe ngươi, vì nó không muốn nghe ta; bởi chưng cả nhà Y-sơ-ra-ên đều cứng trán cứng lòng.8 Nầy, ta làm cho mặt ngươi dạn nghịch cùng mặt chúng nó, trán ngươi cứng nghịch cùng trán chúng nó.9 Ta làm cho trán ngươi cứng như kim cương, cứng hơn đá lửa. Đừng sợ và đừng run rẩy vì bộ mặt chúng nó, dầu chúng nó là nhà bạn nghịch mặc lòng!10 Đoạn, Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy nhận vào lòng và nghe vào tai mọi lời ta sẽ phán cùng ngươi.11 Hãy đi, đến cùng những kẻ bị đày, cùng các con cái của dân ngươi. Khá nói cùng chúng nó, dầu chúng nó nghe, dầu chẳng khứng nghe, ngươi cũng nói với rằng: Chúa Giê-hô-va có phán như vậy.12 Bấy giờ Thần cất ta lên, và ta nghe có tiếng ào ào rất lớn ở đằng sau ta rằng: Đáng chúc phước cho sự vinh hiển Đức Giê-hô-va từ nơi Ngài!13 Ta cũng nghe tiếng cánh của các vật sống đập cái nầy với cái khác, tiếng của những bánh xe kề các vật ấy, và tiếng ào ào rất lớn.14 Đoạn, Thần cất ta lên và đem ta đi; ta đi, lòng ta đầy sự cay đắng nóng nảy, tay Đức Giê-hô-va đặt trên ta cách mạnh mẽ.15 Ta bèn đi đến Tên-A-bíp cùng những kẻ bị đày ở trên bờ sông Kê-ba. Ta dừng lại nơi họ đang ở, và trú lại giữa họ bảy ngày, buồn rầu lặng lẽ.16 Khỏi bảy ngày, có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy:17 Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.18 Khi ta nói với kẻ dữ rằng: Mầy chắc sẽ chết! Nếu ngươi không răn bảo nó, không nói với nó đặng khuyên nó từ bỏ đường xấu để cứu mạng mình, thì người dự đó sẽ chết trong tội lỗi nó; nhưng ta sẽ đòi huyết nó nơi tay ngươi.19 Trái lại, nếu ngươi răn bảo kẻ dữ, mà nó không từ bỏ sự dự cùng đường xấu mình, thì nó sẽ chết trong tội lỗi nó; còn ngươi, thì giải cứu được linh hồn mình.20 Cũng một lẽ ấy, nếu người công bình bỏ sự công bình mà phạm tội, và ta đặt sự ngăn trở trước mặt nó, thì nó sẽ chết. Thế thì, vì ngươi không răn bảo người ấy, nên nó sẽ chết trong tội lỗi nó, và không còn được ghi nhớ những việc công bình nó đã làm; nhưng ta sẽ đòi huyết nó nơi tay ngươi.21 Trái lại, nếu ngươi răn bảo người công bình, khiến đừng phạm tội, mà thật ra nó không phạm tội, thì chắc nó sẽ sống, vì đã nghe lời răn bảo; còn ngươi, thì giải cứu được linh hồn mình.22 Tại đó, tay Đức Giê-hô-va ở trên ta, và Ngài phán cùng ta rằng: Hãy chờ dậy, đi trong nơi đồng bằng, tại đó ta sẽ phán cùng ngươi.23 Vậy ta chờ dậy và ra đi trong đồng bằng. Nầy, sự vinh hiển Đức Giê-hô-va đứng đó, như sự vinh hiển ta đã thấy trên bờ sông Kê-ba. Ta bèn ngã sấp mặt xuống,24 thì Thần vào trong ta, làm cho chân ta đứng lên. Đoạn, Ngài phán cùng ta, và bảo rằng: Hãy đi, giam mình trong nhà ngươi.25 Hỡi con người, nầy, người ta sẽ lấy dây trói ngươi, và ngươi không thể đi ra giữa chúng nó.26 Ta sẽ khiến lưỡi ngươi dính với cuống họng ngươi: ngươi sẽ câm, không quở trách chúng nó được; vì chúng nó là nhà bạn nghịch.27 Nhưng khi ta phán cùng ngươi, ta sẽ mở miệng ngươi, và ngươi khá bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ai nghe, hãy nghe; ai không nghe, thì đừng nghe! Vì chúng nó là nhà bạn nghịch.

Ezekiel 3

1 He said to me, “Son of man, eat what you see in front of yout – eat this scroll – and then go and speak to the house of Israel.”

2 So I opened my mouth and he fed me the scroll.

3 He said to me, “Son of man, feed your stomach and fill your belly with this scroll I am giving to you.” So I ate it,ss and it was sweet like honey in my mouth.
4 He said to me, “Son of man, go to the house of Israel and speak my words to them.5 For you are not being sent to a people of unintelligible speecht and difficult language,t butt to the house of Israel –6 not to many peoples of unintelligible speech and difficult language, whose words you cannot understandt – surely ifs I had sent you to them, they would listen to you!

7 But the house of Israel is unwilling to listen to you,s because they are not willing to listen to me,s for the whole house of Israel is hard-headed and hard-hearted.t
8 “I have made your face adamantt to match their faces, and your forehead hard to match their foreheads.

9 I have made your forehead harder than flint – like diamond!t Do not fear them or be terrified of the looks they give you,t for they are a rebellious house.”
10 And he said to me, “Son of man, take all my words that I speak to you to heart and listen carefully.

11 Go to the exiles, to your fellow countrymen,t and speak to them – say to them, ‘This is what the sovereign Lord says,’ whether they pay attention or not.”

Ezekiel Before the Exiles

12 Then a wind lifted me ups and I heard a great rumbling sound behind me as the glory of the Lord rose from its place,s13 and the sound of the living beings’ wings brushing against each other, and the sound of the wheels alongside them, a great rumbling sound.14 A wind lifted me up and carried me away. I went bitterly,t my spirit full of fury, and the hand of the Lord rested powerfullyts on me.

15 I came to the exiles at Tel Abib,s who lived by the Kebar River.t I sat dumbfounded among them there, where they were living, for seven days.s
16 At the end of seven days the word of the Lord came to me:s17 “Son of man, I have appointed you a watchmant for the house of Israel. Whenever you hear a word from my mouth, you must give them a warning from me.18 When I say to the wicked, “You will certainly die,”s and you do not warn him – you do not speak out to warn the wicked to turn from his wicked deed and wicked lifestyle so that he may live – that wicked person will die for his iniquity,t but I will hold you accountable for his death.t

19 But as for you, if you warn the wicked and he does not turn from his wicked deed and from his wicked lifestyle, he will die for his iniquity but you will have saved your own life.t
20 “When a righteous person turns from his righteousness and commits iniquity, and I set an obstaclet before him, he will die. If you have not warned him, he will die for his sin. The righteous deeds he performed will not be considered, but I will hold you accountable for his death.

21 However, if you warn the righteous person not to sin, and het does not sin, he will certainly live because he was warned, and you will have saved your own life.”

Isolated and Silenced

22 The handts of the Lord rested on me there, and he said to me, “Get up, go out to the valley,s and I will speak with you there.”

23 So I got up and went out to the valley, and the glory of the Lord was standing there, just like the glory I had seen by the Kebar River,t and I threw myself face down.
24 Then a windt came into me and stood me on my feet. The Lordt spoke to me and said, “Go shut yourself in your house.25 As for you, son of man, they will put ropes on you and tie you up with them, so you cannot go out among them.26 I will make your tongue stick to the roof of your mouth so that you will be silent and unable to reprovet them, for they are a rebellious house.

27 But when I speak with you, I will loosen your tonguet and you must say to them, ‘This is what the sovereign Lord says.’ Those who listen will listen, but the indifferent will refuse,t for they are a rebellious house.