Ga-la-ti 3
Mục đích của Luật pháp Mô-se
1 Các anh chị em là người ở Ga-la-ti đã được trình bày rõ ràng trước mắt về sự chết của Chúa Cứu Thế trên thập tự giá, nhưng anh chị em lại quá dại dột để người khác lừa gạt mình.2 Hãy cho tôi biết một điều: Anh chị em nhận lãnh Thánh Linh cách nào? Có phải nhờ vâng giữ luật pháp không?—Không! Anh chị em nhận Thánh Linh là nhờ nghe và tiếp nhận Tin Mừng.3 Anh chị em đã bắt đầu cuộc đời mới trong Chúa Cứu Thế nhờ Thánh Linh rồi bây giờ lại nhờ sức riêng để hoàn tất công tác ấy. Thật là dại!4 Phải chăng những sự khốn khổ mà anh chị em đã chịu hóa ra vô ích sao? Tôi hi vọng là không!5 Có phải nhờ vâng giữ luật pháp mà Thượng Đế ban Thánh Linh và thực hiện nhiều phép lạ trong vòng anh chị em không? Không phải. Ngài thực hiện những việc ấy là vì anh chị em nghe và nhận.6 Thánh Kinh cũng đã nói tương tự về Áp-ra-ham như sau, "Áp-ra-ham tin Thượng Đế, Ngài chấp nhận đức tin của ông và đức tin ấy khiến ông trở thành công chính trước mặt Thượng Đế."7 Cho nên anh chị em phải biết rằng những người có đức tin là con cháu thật của Áp-ra-ham.8 Thánh Kinh cũng đã thấy trước việc tương lai và nói rằng Thượng Đế sẽ khiến những người không phải Do-thái trở nên công chính qua đức tin của họ. Tin Mừng nầy đã được loan báo trước cho Áp-ra-ham rằng, "Mọi dân tộc sẽ nhờ ngươi mà được hưởng ân phúc."9 Cho nên hễ ai tin đều được ân phúc như Áp-ra-ham, là người có niềm tin.10 Còn những người mong được trở nên công chính bằng cách vâng giữ luật pháp thì bị nguyền rủa như Thánh Kinh viết, "Người nào không bền lòng vâng giữ mọi điều đã được ghi chép trong Sách Luật sẽ bị nguyền rủa."11 Như thế rõ ràng là không ai có thể trở thành công chính trước mặt Thượng Đế qua luật pháp vì Thánh Kinh viết, "Những ai trở nên công chính nhờ đức tin sẽ sống."12 Luật pháp không dựa trên đức tin. Luật pháp chỉ nói phương cách duy nhất để con người tìm được sự sống qua luật pháp là vâng giữ các điều luật ấy.13 Chúa Cứu Thế đã giải thoát chúng ta khỏi sự nguyền rủa của luật pháp. Ngài đổi địa vị thay cho chúng ta và tự đặt mình dưới sự nguyền rủa ấy. Như Thánh Kinh viết, "Người nào bị treo lên cây thật đáng rủa."14 Chúa Cứu Thế đã làm điều ấy để phúc lành hứa cho Áp-ra-ham sẽ được thực hiện qua Chúa Cứu Thế cho những người không phải Do-thái; do đó nhờ đức tin chúng ta sẽ nhận được Thánh Linh mà Thượng Đế đã hứa.15 Thưa anh chị em, chúng ta hãy suy nghĩ theo cách loài người đi: Một khi di chúct đã thành hiệu lực thì không ai có thể hủy bỏ hay thêm bớt điều gì.16 Thượng Đế đã hứa với Áp-ra-ham và dòng dõi ôngt. Ngài không nói, "và cho các dòng dõi ngươi" để chỉ về nhiều người nhưng nói "và cho dòng dõi ngươi" để chỉ về một người mà thôi, người ấy là Chúa Cứu Thế.17 Đây là điều tôi muốn nói: Thượng Đế đã lập giao ước với Áp-ra-ham theo đúng thể thức ấy. Còn luật pháp thì mãi đến bốn trăm ba mươi năm sau mới có nên không thể thay đổi giao ước ấy hoặc hủy bỏ lời hứa mà Thượng Đế dành cho Áp-ra-ham được.18 Nếu chúng ta có thể hưởng gia tài qua luật pháp thì không cần lời hứa nữa. Nhưng không phải thế, vì Thượng Đế đã ban phúc lành nhiều trên Áp-ra-ham qua lời hứa mà Ngài đã lập.19 Thế thì mục đích của luật pháp là gì? Luật pháp được đặt ra vì những vi phạm của con người. Luật pháp được kéo dài cho đến khi một người thuộc dòng dõi ấy tức Đấng đã được hứa từ trước, xuất hiện. Luật pháp được các thiên sứ trao cho Mô-se, như người trung giant để truyền lại cho dân chúng.20 Nhưng nếu chỉ có một phía thì không cần người trung gian nữa vì chỉ có một mình Thượng Đế mà thôi.21 Như thế có phải luật pháp nghịch lại với lời hứa của Thượng Đế không? Không phải. Giá như có luật nào ban cho con người mà lại có khả năng làm cho sống thì đúng là con người được nên công chính nhờ luật pháp.22 Trái lại, Thánh Kinh cho thấy cả thế gian bị tội lỗi trói buộc để bất cứ ai đặt niềm tin trong Chúa Cứu Thế đều nhận được lời hứa.23 Trước khi đức tin đến, tất cả chúng ta đều bị luật pháp giam giữ cho tới khi đức tin được bày tỏ ra.24 Nói khác đi, luật pháp là người giám hộ dẫn chúng ta đến cùng Chúa Cứu Thế để chúng ta trở nên công chính trước mặt Thượng Đế qua đức tin.25 Hiện nay đức tin đã đến nên chúng ta không còn sống dưới quyền người giám hộ nữa.26 Qua đức tin trong Chúa Cứu Thế, anh chị em trở nên con cái Thượng Đế vì anh chị em đều đã chịu báp-têm trong Chúa Cứu Thế nên được mặc lấy chính mình Ngài.27-28 Trong Chúa Cứu Thế không còn phân biệt người Do-thái, Hi-lạp, tôi mọi, tự do, đàn ông hay đàn bà gì cả. Tất cả chúng ta đều là một trong Ngài.29 Vì anh chị em thuộc về Chúa Cứu Thế cho nên cũng thuộc dòng dõi Áp-ra-ham. Do đó, anh chị em sẽ hưởng mọi phúc lành nhờ lời hứa mà Thượng Đế đã lập cùng Áp-ra-ham.
Galatians 3
Faith Brings Righteousness
1 You foolish Galatians, who has bewitched you, before whose eyes Jesus Christ was publicly portrayed as crucified?2 This is the only thing I want to find out from you: did you receive the Spirit by the works of the Law, or by hearing with faith?3 Are you so foolish? Having begun by the Spirit, are you now being perfected by the flesh?4 Did you suffer so many things in vain-if indeed it was in vain?5 So then, does He who provides you with the Spirit and works miracles among you, do it by the works of the Law, or by hearing with faith?
6 Even so Abraham BELIEVED GOD, AND IT WAS RECKONED TO HIM AS RIGHTEOUSNESS.7 Therefore, be sure that it is those who are of faith who are sons of Abraham.8 The Scripture, foreseeing that God would justify the Gentiles by faith, preached the gospel beforehand to Abraham, saying, "ALL THE NATIONS WILL BE BLESSED IN YOU."9 So then those who are of faith are blessed with Abraham, the believer.
10 For as many as are of the works of the Law are under a curse; for it is written, "CURSED IS EVERYONE WHO DOES NOT ABIDE BY ALL THINGS WRITTEN IN THE BOOK OF THE LAW, TO PERFORM THEM."11 Now that no one is justified by the Law before God is evident; for, "THE RIGHTEOUS MAN SHALL LIVE BY FAITH."12 However, the Law is not of faith; on the contrary, "HE WHO PRACTICES THEM SHALL LIVE BY THEM."13 Christ redeemed us from the curse of the Law, having become a curse for us-for it is written, "CURSED IS EVERYONE WHO HANGS ON A TREE"-14 in order that in Christ Jesus the blessing of Abraham might come to the Gentiles, so that we would receive the promise of the Spirit through faith.
Intent of the Law
15 Brethren, I speak in terms of human relations: even though it is only a man's covenant, yet when it has been ratified, no one sets it aside or adds conditions to it.16 Now the promises were spoken to Abraham and to his seed. He does not say, "And to seeds," as referring to many, but rather to one, "And to your seed," that is, Christ.17 What I am saying is this: the Law, which came four hundred and thirty years later, does not invalidate a covenant previously ratified by God, so as to nullify the promise.18 For if the inheritance is based on law, it is no longer based on a promise; but God has granted it to Abraham by means of a promise.
19 Why the Law then? It was added because of transgressions, having been ordained through angels by the agency of a mediator, until the seed would come to whom the promise had been made.20 Now a mediator is not for one party only; whereas God is only one.21 Is the Law then contrary to the promises of God? May it never be! For if a law had been given which was able to impart life, then righteousness would indeed have been based on law.22 But the Scripture has shut up everyone under sin, so that the promise by faith in Jesus Christ might be given to those who believe.
23 But before faith came, we were kept in custody under the law, being shut up to the faith which was later to be revealed.24 Therefore the Law has become our tutor to lead us to Christ, so that we may be justified by faith.25 But now that faith has come, we are no longer under a tutor.26 For you are all sons of God through faith in Christ Jesus.27 For all of you who were baptized into Christ have clothed yourselves with Christ.28 There is neither Jew nor Greek, there is neither slave nor free man, there is neither male nor female; for you are all one in Christ Jesus.29 And if you belong to Christ, then you are Abraham's descendants, heirs according to promise.