Gióp 3
1 Sau việc ấy, Gióp mở miệng rủa ngày sanh mình.2 Gióp bèn cất tiếng nói rằng:3 Ngày ta đã sanh ra, khá hư mất đi; Còn đêm đã nói rằng: Có được thai dựng một con trai, hãy tiêu diệt đi!4 Nguyện ngày ấy bị ra tăm tối! Nguyện Đức Chúa Trời từ trên cao chớ thèm kể đến, Và ánh sáng đừng chiếu trên nó!5 Chớ gì tối tăm và bóng sự chết nhìn nhận nó, Áng mây kéo phủ trên nó, Và nhựt thực làm cho nó kinh khiếp.6 Nguyện sự tối tăm mịt mịt hãm lấy đêm ấy; Chớ cho nó đồng lạc với các ngày của năm; Đừng kể nó vào số của các tháng!7 Phải, nguyện cho đêm ấy bị son sẻ; Tiếng vui cười chớ vang ra trong khoảng nó!8 Ai hay rủa sả ngày, và có tài chọc Lê-vi-a-than dậy, Hãy rủa sả nó!9 Nguyện sao chạng vạng đêm ấy phải tối tăm; Nó mong ánh sáng, mà ánh sáng lại chẳng có, Chớ cho nó thấy rạng đông mở ra!10 Bởi vì đêm ấy không bế cửa lòng hoài thai ta, Chẳng có giấu sự đau đớn khỏi mắt ta.11 Nhân sao tôi chẳng chết từ trong tử cung? Nhân sao không tắt hơi khi lọt lòng mẹ.?12 Cớ sao hai đầu gối đỡ lấy tôi, Và vú để cho tôi bú?13 Bằng chẳng vậy, bây giờ ắt tôi đã nằm an tịnh, Được ngủ và nghỉ ngơi14 Cùng các vua và mưu sĩ của thế gian, Đã cất mình những lăng tẩm;15 Hoặc với các quan trưởng có vàng, Và chất bạc đầy cung điện mình.16 Hoặc tôi chẳng hề có, như một thai sảo biệt tăm, Giống các con trẻ không thấy ánh sáng.17 Ở đó kẻ hung ác thôi rày rạc, Và các người mỏn sức được an nghỉ;18 Ở đó những kẻ bị tù đồng nhau được bình tịnh, Không còn nghe tiếng của kẻ hà hiếp nữa.19 Tại nơi ấy nhỏ và lớn đều ở cùng nhau, Và kẻ tôi mọi được phóng khỏi ách chủ mình.20 Cớ sao ban ánh sáng cho kẻ hoạn nạn, Và sanh mạng cho kẻ có lòng đầy đắng cay?21 Người như thế mong chết, mà lại không được chết; Cầu thác hơn là tìm kiếm bửu vật giấu kín;22 Khi người ấy tìm được mồ mả, Thì vui vẻ và nức lòng mừng rỡ thay,23 Người nào không biết đường mình phải theo, Và bị Đức Chúa Trời vây bọc bốn bên, sao lại được sự sống?24 Vì trước khi ăn, tôi đã than siếc, Tiếng kêu vang tôi tuôn tôi như nước.25 Vì việc tôi sợ hãi đã thấu đến tôi; Điều tôi kinh khủng lại xảy ra cho tôi.26 Tôi chẳng được an lạc, chẳng được bình tịnh, chẳng được an nghỉ; Song nỗi rối loạn đã áp đến!
Job 3
II. Job’s Dialogue With His Friends(3:1-27:33)
Job Regrets His Birth
1 After this Job opened his mouths and cursedt the day he was born.t
2 Job spoke upt and said:
3 “Let the day on whicht I was bornt perish,
and the night that said,t
‘A mant has been conceived!’s
4 That dayt – let it be darkness;s
let not God on high regardt it,
nor let light shinet on it!
5 Let darkness and the deepest
shadows claim it;t
let a cloud settle on it;
let whatever blackens the dayt terrify it!
6 That night – let darkness seizet it;
let it not be includedt among the days of the year;
let it not enter among the number of the months!s
7 Indeed,t let that night be barren;t
let no shout of joyt penetratet it!
8 Let those who curse the dayts curse itt –
those who are prepared to rouset Leviathan.s
9 Let its morning starst be darkened;
let it waitt for daylight but find none,t
nor let it see the first rayss of dawn,
10 because itt did not shut the doorss of my mother’s womb on me,t
nor did it hide troublet from my eyes!
Job Wishes He Had Died at Birth
11 “Why did I nott diet at birth,t
and why did I not expire
ast I came out of the womb?
12 Why did the knees welcome me,ts
and why were theret two breastss
that I might nurse at them?t
13 For nowt I would be lying down
andt would be quiet,t
I would be asleep and then at peacet
14 with kings and counselors of the earth
who built for themselves places now desolate,t
15 or with princes who possessed gold,t
who filled their palacest with silver.
16 Or whyt wast I not buriedt
like a stillborn infant,t
like infantst who have never seen the light?t
17 Theres the wickeds ceaset from turmoil,t
and there the wearyt are at rest.
18 Theret the prisonerst relaxt together;s
they do not hear the voice of the oppressor.t
19 Small and great aret there,
and the slave is freet from his master.t
Longing for Death
20 “Why does Godt givets light to one who is in misery,s
and life to thoset whose soul is bitter,
21 tot those who waitt for death thatt does not come,
and search for itts
more than for hidden treasures,
22 who rejoicet even to jubilation,t
and are exultantt whent they find the grave?s
23 Why is light givent to a mans
whose way is hidden,t
and whom God has hedged in?t
24 For my sighing comes in place oft my food,s
and my groaningst flow forth like water.t
25 For the very thing I dreadedt has happenedt to me,
and what I feared has come upon me.t
26 I have no ease,t I have no quietness;
I cannot rest;t turmoil has come upon me.”t