previous next

Gióp 39

1 Khi mẹ con sư tử nằm phục nơi hang, Khi rình trong bụi-rậm nó,2 Há có phải ngươi săn mồi cho sư tử cái, Và làm cho sư tử con đói được no sao?3 Ai sắm đồ ăn cho quạ, Khi con nhỏ nó kêu la cùng Đức Chúa Trời, Và bay đi đây đó không đồ ăn?4 Ngươi có biết thì nào dê rừng đẻ chăng? Có xem xét mùa nào nai cái đẻ chăng?5 Ngươi có tính số tháng nó có thai, Và biết kỳ nó đẻ chăng?6 Nó ngồi chồm hỗm, đẻ con nhỏ ra, Và được giải khỏi sự đau đớn của nó.7 Các con nhỏ nó trở nên mạnh mẽ, lớn lên trong đồng nội; Đoạn lìa mẹ mình, chẳng còn trở lại nữa.8 Ai để cho con lừa rừng chạy thong dong? Ai có mở trói cho con lừa lẹ làng kia?9 Ta đã ban cho nó đồng vắng làm nhà, Và ruộng mặn làm nơi ở.10 Nó khinh chê tiếng ồn ào của thị thành, Không nghe tiếng của kẻ coi dắt.11 Khắp các núi là đồng cỏ của nó, Nó tìm kiếm mọi vật gì xanh tươi.12 Chớ thì con bò tót muốn làm việc cho ngươi chăng? Nó chịu ở gần bên máng cỏ ngươi chớ?13 Ngươi há có thể lấy dây cột bò tót nơi giòng cày sao? Nó sẽ chịu theo sau ngươi mà bừa trũng chăng?14 Ngươi há sẽ nhờ cậy nó, vì nó sức nhiều sao? Ngươi sẽ giao công lao mình cho nó chăng?15 Chớ thì ngươi cậy nó đem ngũ cốc về, Và nhờ nó gom lúa mì lại trong sân ngươi ư?16 Chim lạc đà đập cánh vui mừng; Nhưng cánh và lông ấy, há có biết thương yêu sao?17 Vì nó để trứng mình dưới đất, Vùi nóng trứng ấy nơi bụi cát,18 Quên rằng có lẽ chân người bước nát nó, Hoặc con thú đồng giày đạp nó đi chăng.19 Nó ở khắc khổ với con nó, dường như không thuộc về nó, Sự lao khổ nó luống công, nhưng nó không lo căm đến.20 Vì Đức Chúa Trời cất sự khôn ngoan khỏi nó, Không chia phân thông sáng cho nó.21 Khi nó đập cánh bay lên, Bèn nhạo báng ngựa và người cỡi ngựa.22 Có phải ngươi ban sức lực cho ngựa, Và phủ cổ nó lông gáy rung rung chăng?23 Há có phải ngươi khiến nó nhảy búng như cào cào chăng? Tiếng kêu hí có oai của nó, thật đáng sợ.24 Nó đào đất trong trũng, vui mừng về sức lực mình; Nó xông tới đón quân cầm binh khí.25 Nó khinh chê sự sợ, chẳng ghê điều chi; Trước ngọn gươm nó không xây trở.26 Trên nó vang tiếng gùi tên, Giáo và lao sáng giới.27 Nó lướt dậm, vừa nhảy vừa hét, Khi kèn thổi nó chẳng cầm mình lại được.28 Vừa khi nghe kèn thổi, nó bèn la: Hi! hi! Từ xa nó đánh hơi mùi giặc, Nghe tiếng ầm ầm của các quan tướng và tiếng reo hô của chiến sĩ.29 Có phải nhờ sự khôn ngươi mà con diều vùng bay đi, Và sè cánh nó về hướng nam?30 Có phải theo lịnh ngươi mà chim ưng cất lên, Và đóng ổ nó tại nơi cao?31 Nó ở trong bàn thạch, đậu trên chót vót hòn đá, Tại trên đỉnh núi không ai leo lên được.32 Từ đó, nó rình mồi, Mắt nó thấy mồi ở xa.33 Các con nhỏ nó hút huyết, Và hễ nơi nào có xác chết, thì nó bèn có tại đó.34 Đức Giê-hô-va còn đáp lại cho Gióp, mà rằng:35 Kẻ bắt bẻ Đấng Toàn năng há sẽ tranh luận cùng Ngài sao? Kẻ cãi luận cùng Đức Chúa Trời, hãy đáp điều đó đi!36 Gióp bèn thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng:37 Tôi vốn là vật không ra gì, sẽ đáp chi với Chúa? Tôi đặt tay lên che miệng tôi.38 Tôi đã nói một lần, song sẽ chẳng còn đáp lại; Phải, tôi đã nói hai lần, nhưng không nói thêm gì nữa.

Job 39

1 “Are you acquainted with the wayt
the mountain goatst give birth?
Do you watch as the wild deer give birth to their young?

2 Do you count the months they must fulfill,
and do you know the time they give birth?t

3 They crouch, they bears their young,
they bring forth the offspring they have carried.t

4 Their young grow strong, and grow up in the open;t
they go off, and do not return to them.

5 Who let the wild donkey go free?
Who released the bonds of the donkey,

6 to whom I appointed the steppe for its home,
the salt wastes as its dwelling place?

7 It scorns the tumult in the town;
it does not hear the shouts of a driver.s

8 It ranges the hills as its pasture,
and searches after every green plant.

9 Is the wild ox willing to be your servant?
Will it spend the night at your feeding trough?

10 Can you bind the wild oxt to a furrow with its rope,
will it till the valleys, following after you?

11 Will you rely on it because its strength is great?
Will you committ your labor to it?

12 Can you count ont it to bring ins your grain,t
and gather the graint to your threshing floor?t

13 s “The wings of the ostricht flap with joy,t
but are they the pinions and plumage of a stork?t

14 For she leavest her eggs on the ground,
and lets them be warmed on the soil.

15 She forgets that a foot might crush them,
or that a wild animalt might trample them.

16 She is harshs with her young,
as if they were not hers;
she is unconcerned
about the uselessness of her labor.

17 For God deprived her of wisdom,
and did not impart understanding to her.

18 But as soon as she springs up,t
she laughs at the horse and its rider.

19 “Do you give the horse its strength?
Do you clothe its neck with a mane?t

20 Do you make it leaps like a locust?
Its proud neighingt is terrifying!

21 Its paws the ground in the valley,t
exulting mightily,t
it goes out to meet the weapons.

22 It laughs at fear and is not dismayed;
it does not shy away from the sword.

23 On it the quiver rattles;
the lance and javelint flash.

24 In excitement and impatience it consumes the ground;t
it cannot stand stillt when the trumpet is blown.

25 At the sound of the trumpet, it says, ‘Aha!’
And from a distance it catches the scent of battle,
the thunderous shouting of commanders,
and the battle cries.

26 “Is it by your understanding that the hawk soars,t
and spreads its wings toward the south?

27 Is it at your commandt that the eagle soars,
and builds its nest on high?

28 It lives on a rock and spends the night there,
on a rocky cragt and a fortress.t

29 From there it spotst its prey,t
its eyes gaze intently from a distance.

30 And its young ones devour the blood,
and where the dead carcassest are,
there it is.”