Giô-suê 24
1 Giô-suê bèn nhóm hiệp các chi phái Y-sơ-ra-ên tại Si-chem, và gọi các trưởng lão Y-sơ-ra-ên, các quan trưởng, các quan xét, và các quan tướng; họ đều ra mắt trước mặt Đức Chúa Trời.2 Giô-suê nói cùng cả dân sự rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Tổ phụ các ngươi, là Tha-rê, cha của Áp-ra-ham, và Na-cô, thuở xưa ở phía bên sông, và hầu việc các thần khác.3 Nhưng ta chọn Áp-ra-ham, tổ phụ các ngươi, từ phía bên sông, khiến người đi khắp xứ Ca-na-an, ban Y-sác cho người, và làm cho dòng dõi người sanh sản nhiều thêm.4 Ta ban Gia-cốp và Ê-sau cho Y-sác, rồi ban núi Sê-i-rơ cho Ê-sau làm sản nghiệp; còn Gia-cốp và các con cái người đều đi xuống xứ Ê-díp-tô.5 Kế đó, ta sai Môi-se và A-rôn, dùng các phép lạ làm ra giữa xứ Ê-díp-tô mà hành hại nó; đoạn, ta đem các ngươi ra khỏi đó.6 Ta bèn đem tổ phụ các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, và các ngươi đi đến biển. Người Ê-díp-tô dùng xe binh và lính kỵ mà đuổi theo tổ phụ các ngươi đến Biển đỏ.7 Bấy giờ, tổ phụ các ngươi kêu cầu cùng Đức Giê-hô-va, Ngài bèn giáng sự tối tăm giữa các ngươi và dân Ê-díp-tô, dẫn nước biển lấp trên mình chúng nó, và mắt các ngươi đã thấy điều ta đã làm cho người Ê-díp-tô; và các ngươi có ở lâu ngày trong đồng vắng.8 Kế đó, ta dẫn các ngươi vào xứ dân A-mô-rít, ở bên kia sông Giô-đanh; chúng nó chiến đấu cùng các ngươi, và ta có phó chúng nó vào tay các ngươi. Các ngươi chiếm xứ chúng nó làm sản nghiệp, và ta đã diệt chúng nó khỏi trước mặt các ngươi.9 Ba-lác, con trai Xếp-bô, vua Mô-áp, chổi dậy chinh chiến với Y-sơ-ra-ên, sai đòi Ba-la-am, con trai Bê-ô, đặng rủa sả các ngươi.10 Nhưng ta không muốn nghe Ba-la-am; vì vậy, người buộc phải chúc phước cho các ngươi, và ta giải cứu các ngươi khỏi tay Ba-lác.11 Sau khi qua sông Giô-đanh rồi, thì các ngươi đến thành Giê-ri-cô. Người Giê-ri-cô, dân A-mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân Ghi-rê-ga-sít, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít chiến đấu cùng các ngươi và ta phó chúng nó vào tay các ngươi.12 Ta sai ong lỗ đuổi chúng nó khỏi trước mặt các ngươi, y như hai vua dân A-mô-rít. Ấy chẳng phải nhờ gươm ngươi, cũng chẳng phải nhờ cung ngươi.13 Ta ban cho các ngươi đất mà các ngươi không có cày, những thành mà các ngươi không có xây, và các ngươi ở đó; những vườn nho và cây ô-li-ve mà các ngươi không có trồng, để dùng làm vật thực cho các ngươi.14 Vậy bây giờ, hãy kính sợ Đức Giê-hô-va, và phục sự Ngài cách thành tâm và trung tín; hãy bỏ xa các thần mà tổ phụ các ngươi hầu việc bên kia sông, và tại xứ Ê-díp-tô; phải phục sự Đức Giê-hô-va.15 Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va.16 Dân sự bèn đáp rằng: Chúng tôi quyết hẳn không lìa bỏ Đức Giê-hô-va mà hầu việc các thần khác!17 Vì Giê-hô-va là Đức Chúa Trời chúng tôi; ấy chính Ngài đã đem chúng tôi và tổ phụ chúng tôi lên khỏi xứ Ê-díp-tô, tức khỏi nhà nô lệ; Ngài đã làm trước mặt chúng tôi những phép lạ này, và phù hộ chúng tôi, hoặc trọn dọc đường đi, hoặc trong các dân mà chúng tôi trải qua.18 Đức Giê-hô-va đã đuổi khỏi trước mặt chúng tôi các dân tộc và dân A-mô-rít vốn ở trong xứ; vì vậy, chúng tôi cũng sẽ phục sự Đức Giê-hô-va, bởi Ngài là Đức Chúa Trời của chúng tôi.19 Giô-suê nói cùng dân sự rằng: Các ngươi không đủ sức phục sự Đức Giê-hô-va, vì là Đức Chúa Trời thánh, Đức Chúa Trời kỵ tà, Ngài chẳng tha sự trái mạng và tội lỗi của các ngươi.20 Nếu các ngươi bỏ Đức Giê-hô-va, đi hầu việc các thần ngoại bang, thì Ngài sẽ trở lòng giáng họa cho các ngươi sau khi đã làm ơn cho các ngươi.21 Dân sự bèn nói cùng Giô-suê rằng: Không đâu; vì chúng tôi sẽ phục sự Đức Giê-hô-va.22 Vậy, Giô-suê nói cùng dân sự rằng: Các ngươi làm chứng lấy cho mình rằng chính các ngươi đã chọn Đức Giê-hô-va để phục sự Ngài. Dân sự đáp rằng: Chúng tôi làm chứng về điều đó.23 Vậy bây giờ, hãy cất các thần ngoại bang khỏi giữa các ngươi đi, hãy xây lòng về cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên.24 Dân sự đáp cùng Giô-suê rằng: Chúng tôi sẽ phục sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, và nghe theo tiếng Ngài.25 Như vậy, trong ngày đó Giô-suê lập giao ước cùng dân sự, và truyền cho họ một luật pháp và điều răn tại Si-chem.26 Đoạn, Giô-suê chép các lời này trong sách luật pháp của Đức Chúa Trời. Kế đó, người lấy một hòn đá lớn dựng tại đó ở dưới cây dẻ bộp gần nơi thánh của Đức Giê-hô-va.27 Rồi Giô-suê nói cùng cả dân sự rằng: Kìa, hòn đá này sẽ dùng làm chứng cho chúng ta; vì nó có nghe mọi lời Đức Giê-hô-va đã phán cùng chúng ta; nó dùng làm chứng cho các ngươi, e các ngươi bỏ Đức Chúa Trời mình chăng.28 Đoạn, Giô-suê cho dân sự trở về, ai nấy đều về trong sản nghiệp mình.29 Sau các việc ấy, Giô-suê, con trai Nun, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, qua đời, tuổi được một trăm mười.30 Người ta chôn người trong địa phận đã bắt thăm về người tại Thim-nát-Sê-rách ở trên núi Ép-ra-im, về phía bắc núi Ga-ách.31 Y-sơ-ra-ên phục sự Đức Giê-hô-va trọn lúc sanh tiền của Giô-suê và các trưởng lão mà biết mọi việc Đức Giê-hô-va đã làm vì Y-sơ-ra-ên.32 Hài cốt của Giô-sép mà dân Y-sơ-ra-ên đã dời từ xứ Ê-díp-tô, thì người ta chôn ở Si-chem, trong đồng ruộng Gia-cốp mua của con cháu Hê-mô, cha Si-chem, giá một trăm miếng bạc; con cháu Giô-sép được hài cốt đó làm sản nghiệp.33 Ê-lê-a-sa, con trai A-rôn, cũng qua đời; người ta chôn người tại Ghi-bê-át-Phi-nê-a, mà Phi-nê-a, con trai người, đã được ban cho trong núi Ép-ra-im.
Joshua 24
Israel Renews its Commitment to the Lord
1 Joshua assembled all the Israelite tribes at Shechem. He summoned Israel’s elders, rulers, judges, and leaders, and they appeared before God.2 Joshua told all the people, “Here is what the Lord God of Israel says: ‘In the distant past your ancestorst lived beyond the Euphrates River,t including Terah the father of Abraham and Nahor. They worshipedt other gods,3 but I took your father Abraham from beyond the Euphratest and brought him intot the entire land of Canaan. I made his descendants numerous; I gave him Isaac,4 and to Isaac I gave Jacob and Esau. To Esau I assigned Mount Seir,t while Jacob and his sons went down to Egypt.5 I sent Moses and Aaron, and I struck Egypt down when I intervened in their land.t Then I brought you out.6 When I brought your fathers out of Egypt, you arrived at the sea. The Egyptians chased your fathers with chariots and horsemen to the Red Sea.7 Your fatherst cried out for help to the Lord; he made the area between you and the Egyptians dark,t and then drowned them in the sea.t You witnessed with your very own eyest what I did in Egypt. You lived in the wilderness for a long time.t8 Then I brought you to the land of the Amorites who lived east of the Jordan. They fought with you, but I handed them over to you; you conqueredt their land and I destroyed them from before you.9 Balak son of Zippor, king of Moab, launched an attackt against Israel. He summonedt Balaam son of Beor to call down judgmentt on you.10 I refused to respond to Balaam; he keptt prophesying good things aboutt you, and I rescued you from his power.t11 You crossed the Jordan and came to Jericho.s The leaderst of Jericho, as well as the Amorites, Perizzites, Canaanites, Hittites, Girgashites, Hivites, and Jebusites, fought with you, but I handed them over to you.12 I sent terrort ahead of you to drive out before you the twot Amorite kings. I gave you the victory; it was not by your swords or bows.t
13 I gave you a land int which you had not worked hard; you took up residence in cities you did not build and you are eating the produce oft vineyards and olive groves you did not plant.’
14 Nows obeyt the Lord and worshipt him with integrity and loyalty. Put aside the gods your ancestorst worshipedt beyond the Euphratest and in Egypt and worshipt the Lord.
15 If you have no desiret to worshipt the Lord, choose today whom you will worship,t whether it be the gods whom your ancestorst worshipedt beyond the Euphrates,t or the gods of the Amorites in whose land you are living. But I and my familyt will worshipt the Lord!”
16 The people responded, “Far be it from us to abandon the Lord so we cant worshipt other gods!17 For the Lord our God took us and our fathers out of slaveryt in the land of Egyptt and performed these awesome miraclest before our very eyes. He continually protected us as we traveled and when we passed through nations.t
18 The Lord drove out from before us all the nations, including the Amorites who lived in the land. So we too will worshipt the Lord, for he is our God!”
19 Joshua warnedt the people, “You will not keep worshipingt the Lord, fors he is a holy God.t He is a jealous God who will not forgivets your rebellion or your sins.
20 Ift you abandon the Lord and worshipt foreign gods, he will turn against you;t he will bring disaster on you and destroy you,t though he once treated you well.”t
21 The people said to Joshua, “No! We really willt worshipt the Lord!”22 Joshua said to the people, “Do you agree to be witnesses against yourselves that you have chosen to worship the Lord?”t They replied, “We are witnesses!”s
23 Joshua said,t “Now put aside the foreign gods that are among you and submit tot the Lord God of Israel.”
24 The people said to Joshua, “We will worshipt the Lord our God and obey him.”t
25 That day Joshua drew up an agreementt for the people, and he established rules and regulationst for them in Shechem.26 Joshua wrote these words in the Law Scroll of God. He then took a large stone and set it up there under the oak tree near the Lord’s shrine.27 Joshua said to all the people, “Look, this stone will be a witness against you, for it has heard everything the Lord said to us.t It will be a witness against you ift you deny your God.”
28 When Joshua dismissed the people, they went to their allotted portions of land.t
An Era Ends
29 After all thist Joshua son of Nun, the Lord’s servant, died at the age of one hundred ten.30 They buried him in his allotted territoryt in Timnath Serah in the hill country of Ephraim, north of Mount Gaash.
31 Israel worshipedt the Lord throughout Joshua’s lifetime and as long as the elderly men who outlived him remained alive.t These men had experienced firsthand everything the Lord had done for Israel.t
32 The bones of Joseph, which the Israelites had brought up from Egypt, were buried at Shechem in the part of the field that Jacob bought from the sons of Hamor, the father of Shechem, for one hundred pieces of money.t So it became the inheritance of the tribe of Joseph.t
33 Eleazar son of Aaron died, and they buried him in Gibeah in the hill country of Ephraim, where his son Phinehas had been assigned land.t