Lu-ca 14
1 Một ngày Sa-bát nọ Ngài đến nhà một người lãnh đạo những người Pha-ri-si để dùng bữa. Họ chăm chú theo dõi Ngài.2 Nầy, ngay trước mặt Ngài có một người bị phù thũng.3 Đức Chúa Jesus cất tiếng hỏi các luật sư và những người Pha-ri-si ở đó rằng, "Trong ngày Sa-bát có được phép chữa bịnh hay không?"4 Nhưng họ đều làm thinh. Ngài đỡ lấy người bịnh, chữa lành, rồi cho người ấy ra về.5 Đoạn Ngài nói với họ, "Trong vòng các ngươi, ai có con mình hay bò mình bị rớt xuống giếng trong ngày Sa-bát mà không vớt nó lên chăng?"6 Không ai có thể trả lời Ngài tiếng nào.7 Khi Ngài thấy những người được mời đến dự tiệc đều chọn những chỗ danh dự mà ngồi, Ngài kể cho họ ngụ ngôn nầy:8 "Khi các ngươi được mời dự tiệc cưới, đừng tự động ngồi vào chỗ danh dự, kẻo có người nào tôn trọng hơn ngươi được chủ tiệc mời đến,9 và chủ tiệc sẽ đến nói với ngươi, 'Xin bạn hãy nhường chỗ cho vị nầy,' rồi ngươi phải xấu hổ đi xuống chỗ cuối chăng.10 Nhưng khi các ngươi được mời dự tiệc, hãy chọn những chỗ cuối mà ngồi, rồi khi chủ tiệc đến, người ấy có thể nói với ngươi, 'Bạn ơi, mời bạn lên ngồi trên nầy.' Bấy giờ ngươi sẽ được tôn trọng trước mặt những người đang ngồi đồng bàn với mình.11 Bởi vì ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên."12 Ngài cũng nói với người mời Ngài đến dự tiệc, "Khi ngươi mời ai dùng bữa trưa hay bữa tối, đừng mời bạn bè, anh em, bà con, hay những láng giềng giàu có của ngươi, kẻo họ cũng mời ngươi lại và như thế ngươi đã được đáp lễ.13 Nhưng khi ngươi đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, hoặc đui mù.14 Ngươi sẽ được phước vì họ không có chi để đáp lễ. Còn ngươi sẽ được đền đáp trong ngày những người công chính sống lại."15 Nghe thế một trong những người ngồi chung bàn với Ngài nói với Ngài, "Phước cho người sẽ ăn tiệc trong vương quốc Đức Chúa Trời."16 Ngài nói với ông ấy, "Một người kia đãi một tiệc thật lớn và đã mời nhiều người.17 Gần đến giờ khai tiệc, ông sai đầy tớ mình đến nói với những người được mời rằng, 'Xin mời đến, vì mọi sự đã sẵn sàng.'18 Nhưng mọi người đều đồng loạt kiếu từ. Người thứ nhất nói, 'Tôi mới mua đám ruộng; tôi phải đi xem nó; xin cho tôi kiếu.'19 Người khác nói, 'Tôi mới mua năm đôi bò; tôi phải đi cày thử chúng; xin cho tôi kiếu.'20 Người khác nữa lại nói, 'Tôi mới cưới vợ, nên tôi không thể đến được.'21 Đầy tớ trở về báo cáo với chủ những điều ấy. Bấy giờ người chủ nổi giận, ông bảo đầy tớ của ông, 'Hãy đi mau ra các đường phố và các ngõ hẻm trong thành, đem những người nghèo khó, tàn tật, đui mù, và què quặt vào đây.'22 Chẳng bao lâu sau người đầy tớ nói, 'Thưa chủ, việc chủ truyền đã được thực hiện, nhưng vẫn còn chỗ trống.'23 Người chủ bảo, 'Hãy ra các đại lộ và các đường nhỏ, cố mời người ta vào đây, để nhà ta sẽ đầy người,24 vì ta nói với các ngươi, tất cả những kẻ được mời trước kia, không ai sẽ nếm một miếng trong bữa tiệc của ta.'"25 Lúc ấy một đoàn đông đi theo Ngài, Ngài quay lại và nói với họ,26 "Nếu ai đến với Ta mà không yêu Ta hơn cha, mẹ, vợ, con, anh em, chị em, và ngay cả mạng sống của chính mình thì không thể làm môn đồ Ta.27 Nếu ai không vác thập tự giá mình mà theo Ta thì không thể làm môn đồ Ta.28 Vì ai trong các ngươi muốn xây một cái tháp mà trước hết không ngồi xuống tính phí tổn, xem có đủ khả năng để hoàn tất công trình xây cất ấy chăng?29 Nếu không, sau khi xây nền, rồi không thể tiếp tục hoàn tất, khiến ai nấy thấy vậy đều chê cười30 rằng, 'Người nầy đã khởi công xây cất nhưng không đủ sức để hoàn tất.'31 Hoặc có vua nào kéo quân đi giao chiến với vua khác mà trước hết không ngồi xuống bàn tính, xem mười ngàn quân của mình có thể thắng nổi hai mươi ngàn quân của kẻ sẽ giao chiến với mình chăng?32 Nếu liệu sức không thắng nổi, thì khi vua kia vẫn còn ở xa, hãy sai sứ giả đến cầu hòa.33 Cũng vậy, ai trong các ngươi không dứt bỏ tất cả những gì mình có thì không thể làm môn đồ Ta."34 "Muối là vật tốt, nhưng nếu muối mất mặn, làm sao để nó mặn lại?35 Muối ấy không thể dùng để bón đất hay làm phân bón. Người ta phải quăng nó đi. Ai có tai để nghe, hãy lắng nghe."
Luke 14
Healing Again on the Sabbath
1 Nowt one Sabbath when Jesus went to dinet at the house of a leadert of the Pharisees,s they were watchings him closely.2 Theret rightt in front of him was a man suffering from dropsy.s3 Sot Jesus askedt the experts in religious lawt and the Pharisees, “Is it lawful to heal on the Sabbaths or not?”4 But they remained silent. Sot Jesust took hold of the man,t healed him, and sent him away.t5 Thent he said to them, “Which of you, if you have a sons or an ox that has fallen into a well on a Sabbath day, will not immediately pull him out?”
6 Butt they could not replys to this.
On Seeking Seats of Honor
7 Thent when Jesust noticed how the guestst chose the places of honor,t he told them a parable. He said to them,8 “When you are invited by someone to a wedding feast,t do not taket the place of honor, because a person more distinguished than you may have been invited by your host.t9 Sot the host who invited both of you will come and say to you, ‘Give this man your place.’ Then, ashamed,t you will begin to move to the least importantt place.10 But when you are invited, go and take the least important place, so that when your hostt approaches he will say to you, ‘Friend, move up here to a better place.’t Then you will be honored in the presence of all who share the meal with you.
11 For everyone who exalts himself will be humbled, butt the one who humbless himself will be exalted.”
12 Het said also to the mans who had invited him, “When you host a dinner or a banquet,t don’t invite your friends or your brothers or your relatives or rich neighbors so you can be invited by them in return and get repaid.13 But when you host an elaborate meal,t invite the poor, the crippled,s the lame, andt the blind.s
14 Thent you will be blessed,s because they cannot repay you, for you will be repaids at the resurrection of the righteous.”
The Parable of the Great Banquet
15 Whent one of those at the meal with Jesust heard this, he said to him, “Blessed is everyonet who will feastt in the kingdom of God!”s16 But Jesust said to him, “A man once gave a great banquett and inviteds many guests.t17 Att the time for the banquett he sent his slavet to tell those who had been invited, ‘Come, because everything is now ready.’18 But one after another they allt began to make excuses.s The first said to him, ‘I have bought a field,s and I must go out and see it. Please excuse me.’s19 Anothert said, ‘I have bought five yoke of oxen,s and I am going outt to examine them. Please excuse me.’20 Anothert said, ‘I just got married, and I cannot come.’s21 Sot the slave came back and reported this to his master. Then the master of the household was furioust and said to his slave, ‘Go out quicklys to the streets and alleys of the city,t and bring in the poor,s the crippled,t the blind, and the lame.’22 Thent the slave said, ‘Sir, what you instructed has been done, and there is still room.’s23 Sot the master said to hist slave, ‘Go out to the highwayss and country roadst and urget peoplet to come in, so that my house will be filled.s
24 For I tell you, not one of those individualst who were inviteds will taste my banquet!’”t
Counting the Cost
25 Now large crowdss were accompanying Jesus,t and turning to them he said,26 “If anyone comes to me and does not hatet his own father and mother, and wife and children, and brothers and sisters, and even his own life,t he cannot be my disciple.27 Whoever does not carry his own crosss and followt me cannot be my disciple.28 For which of you, wanting to build a tower, doesn’t sit downt first and compute the costt to see if he has enough money to complete it?29 Otherwise,t when he has laidt a foundation and is not able to finish the tower,t all who see itt will begin to make fun oft him.30 They will say,t ‘This mans began to build and was not able to finish!’s31 Or what king, going out to confront another king in battle, will not sit downt first and determine whether he is able with ten thousand to opposet the one coming against him with twenty thousand?32 If he cannot succeed,t he will send a representativet while the other is still a long way off and ask for terms of peace.s
33 In the same way therefore not one of you can be my disciple if he does not renounce all his own possessions.ts
34 “Saltts is good, but if salt loses its flavor,s how can its flavor be restored?
35 It is of no valuet for the soil or for the manure pile; it is to be thrown out.t The one who has ears to hear had better listen!”t