previous next

Lu-ca 14

Anh sẽ được thưởng

1 Một ngày Sa-bát nọ, Chúa Giê-xu đến nhà một lãnh tụ người Pha-ri-xi dùng bữa, còn dân chúng thì theo dõi Ngài rất kỹ.2 Trước mặt Ngài có một người mắc bệnh thũng.3 Chúa Giê-xu hỏi người Pha-ri-xi và các chuyên gia luật pháp, "Có được phép chữa bệnh trong ngày Sa-bát hay không?"4 Nhưng họ không trả lời. Chúa Giê-xu đem anh ra, chữa lành rồi cho về nhà.5 Ngài hỏi các người Pha-ri-xi và các chuyên gia luật pháp, "Nếu con cái hoặc bò của các ông té xuống giếng trong ngày Sa-bát, thì các ông có kéo lên liền không?"6 Họ cứng miệng không trả lời Ngài được.7 Chúa Giê-xu để ý thấy vài khách được mời ăn tranh nhau chọn chỗ tốt nhất để ngồi, Ngài liền thuật họ nghe chuyện nầy:8 "Khi người ta mời mình dự tiệc cưới, đừng chọn chỗ sang nhất, vì nếu có người khác quan trọng hơn cũng được mời9 thì người chủ đã mời anh cùng người khách kia, sẽ đến nói với anh rằng, ‘Anh làm ơn nhường chỗ cho ông khách nầy.’ Rồi anh sẽ ngượng, vì phải xuống ngồi chỗ chót chăng?10 Nên khi mình được mời, hãy kiếm chỗ thấp nhất. Khi chủ nhà đến với anh sẽ bảo, ‘Bạn ơi, hãy lên đây ngồi chỗ quan trọng hơn.’ Như thế các khách khác sẽ kính nể anh.11 Vì hễ người nào làm cho mình ra quan trọng sẽ bị kéo xuống chỗ thấp kém, và người nào khiêm nhường sẽ được tôn cao."12 Sau đó Chúa Giê-xu nói với người đã mời Ngài dùng bữa rằng, "Khi anh dọn bữa trưa hoặc tối, đừng mời bạn hữu, gia đình, thân bằng quyến thuộc hoặc láng giềng giàu có đến dự mà thôi. Vì những người ấy sẽ mời anh lại lúc khác để trả bữa.13 Trái lại, khi làm tiệc hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, đui mù.14 Như thế anh mới được phước vì những người ấy không có cách gì để trả bữa lại cho anh. Nhưng anh sẽ được đền đáp, lúc những người nhân đức sống lại từ trong kẻ chết."15 Một trong những người ngồi cùng bàn với Chúa Giê-xu nghe những lời ấy thì nói với Ngài, "Phúc cho người nào được dự tiệc trong Nước Trời."16 Chúa Giê-xu kể cho ông ta câu chuyện sau, "Có người kia bày tiệc lớn và mời nhiều người.17 Khi đến giờ khai tiệc, ông ta sai đầy tớ đi nhắc các khách được mời, ‘Mời quí vị đến dự. Tiệc đã sẵn sàng.’18 Nhưng tất cả các khách được mời đều tìm mọi lý do để từ chối. Người đầu tiên nói, ‘Tôi mới mua một thửa ruộng, phải đi xem đã. Xin cho tôi kiếu đi.’19 Người thứ nhì nói, ‘Tôi mới mua năm cặp bò phải đi thử đã. Xin cho tôi kiếu đi.’20 Người thứ ba nói, ‘Tôi mới cưới vợ; tiếc quá không đến được.’21 Đầy tớ về trình lại cho chủ. Ông chủ liền nổi giận bảo, ‘Thôi, mầy hãy đi ngay ra các đường, các hang cùng ngõ hẻm của thành phố, mang những người nghèo khổ, đui què mẻ sứt vào đây.’22 Sau đó đứa đầy tớ trình, ‘Thưa chủ, tôi đã làm theo điều chủ dặn, nhưng bàn tiệc vẫn còn chỗ trống.’23 Người chủ bảo đầy tớ, ‘Đi ra các đường tỉnh, đường làng cố mời mọc mọi người vào để đầy nhà ta.24 Vì không một người nào được mời lúc đầu được phép ăn với ta đâu.’"25 Dân chúng đi theo Chúa Giê-xu rất đông. Ngài quay lại dạy dỗ họ rằng,26 "Nếu ai theo ta mà yêu cha, mẹ, vợ, con, anh chị em—hoặc chính mạng sống mình—hơn ta thì người đó không thể nào làm môn đệ ta được.27 Người nào không bằng lòng vác thập tự giá mình theo ta thì không thể làm môn đệ ta.28 Các ngươi muốn xây một cái tháp thì trước hết phải ngồi xuống tính phí tổn xem mình có đủ tiền để xây không.29 Nếu không thì vừa đặt nền rồi là chẳng còn tiền để hoàn tất dự án. Mọi người qua lại thấy sẽ chê cười ngươi,30 bảo rằng ‘Ông nầy khởi công xây mà làm không xong.’31 Nếu một vua muốn đi ra đánh giặc với một vua khác, thì trước hết phải ngồi xuống trù tính kế hoạch. Phải tính xem thử với một vạn binh sĩ dưới quyền mình có đủ sức đánh bại vua kia với hai vạn binh sĩ không.32 Nếu không thì trong khi vua kia còn ở xa, vội vàng sai sứ xin cầu hòa.33 Cũng vậy, các ngươi phải bằng lòng từ bỏ những gì mình có mới làm môn đệ ta được.34 Muối rất ích lợi nhưng nếu nó mất mặn đi thì không có cách gì làm cho nó mặn lại được.

35 Muối ấy trở thành vô dụng, dù để bón đất hoặc làm phân cũng không được; chỉ có ném bỏ thôi.
Ai nghe ta được, hãy nghe cho kỹ!"

Luke 14

Jesus Heals on the Sabbath

1 It happened that when He went into the house of one of the leaders of the Pharisees on the Sabbath to eat bread, they were watching Him closely.2 And there in front of Him was a man suffering from dropsy.3 And Jesus answered and spoke to the lawyers and Pharisees, saying, "Is it lawful to heal on the Sabbath, or not?"4 But they kept silent. And He took hold of him and healed him, and sent him away.5 And He said to them, "Which one of you will have a son or an ox fall into a well, and will not immediately pull him out on a Sabbath day?"6 And they could make no reply to this.

Parable of the Guests

7 And He began speaking a parable to the invited guests when He noticed how they had been picking out the places of honor at the table, saying to them,8 "When you are invited by someone to a wedding feast, do not take the place of honor, for someone more distinguished than you may have been invited by him,9 and he who invited you both will come and say to you, 'Give your place to this man,' and then in disgrace you proceed to occupy the last place.10 But when you are invited, go and recline at the last place, so that when the one who has invited you comes, he may say to you, 'Friend, move up higher'; then you will have honor in the sight of all who are at the table with you.11 For everyone who exalts himself will be humbled, and he who humbles himself will be exalted."

12 And He also went on to say to the one who had invited Him, "When you give a luncheon or a dinner, do not invite your friends or your brothers or your relatives or rich neighbors, otherwise they may also invite you in return and that will be your repayment.13 But when you give a reception, invite the poor, the crippled, the lame, the blind,14 and you will be blessed, since they do not have the means to repay you; for you will be repaid at the resurrection of the righteous."

15 When one of those who were reclining at the table with Him heard this, he said to Him, "Blessed is everyone who will eat bread in the kingdom of God!"

Parable of the Dinner

16 But He said to him, "A man was giving a big dinner, and he invited many;17 and at the dinner hour he sent his slave to say to those who had been invited, 'Come; for everything is ready now.'18 But they all alike began to make excuses. The first one said to him, 'I have bought a piece of land and I need to go out and look at it; please consider me excused.'19 Another one said, 'I have bought five yoke of oxen, and I am going to try them out; please consider me excused.'20 Another one said, 'I have married a wife, and for that reason I cannot come.'21 And the slave came back and reported this to his master. Then the head of the household became angry and said to his slave, 'Go out at once into the streets and lanes of the city and bring in here the poor and crippled and blind and lame.'22 And the slave said, 'Master, what you commanded has been done, and still there is room.'23 And the master said to the slave, 'Go out into the highways and along the hedges, and compel them to come in, so that my house may be filled.24 For I tell you, none of those men who were invited shall taste of my dinner.'"

Discipleship Tested

25 Now large crowds were going along with Him; and He turned and said to them,26 "If anyone comes to Me, and does not thate his own father and mother and wife and children and brothers and sisters, yes, and even his own life, he cannot be My disciple.27 Whoever does not carry his own cross and come after Me cannot be My disciple.28 For which one of you, when he wants to build a tower, does not first sit down and calculate the cost to see if he has enough to complete it?29 Otherwise, when he has laid a foundation and is not able to finish, all who observe it begin to ridicule him,30 saying, 'This man began to build and was not able to finish.'31 Or what king, when he sets out to meet another king in battle, will not first sit down and consider whether he is strong enough with ten thousand men to encounter the one coming against him with twenty thousand?32 Or else, while the other is still far away, he sends a delegation and asks for terms of peace.33 So then, none of you can be My disciple who does not give up all his own possessions.

34 "Therefore, salt is good; but if even salt has become tasteless, with what will it be seasoned?35 It is useless either for the soil or for the manure pile; it is thrown out. He who has ears to hear, let him hear."