Lu-ca 15
1 Khi ấy tất cả những người thu thuế và những kẻ tội lỗi đến gần Ngài để nghe Ngài giảng dạy.2 Thấy vậy những người Pha-ri-si và các thầy dạy giáo luật lầm bầm rằng, "Người nầy tiếp những kẻ tội lỗi và ăn uống với chúng."3 Vì vậy Ngài kể cho họ ngụ ngôn nầy:4 "Ai trong các ngươi có một trăm con chiên, nếu bị mất một con, mà không để chín mươi chín con kia trong đồng, rồi đi tìm con bị mất cho đến khi tìm được chăng?5 Khi đã tìm được, người ấy vui mừng vác nó lên vai mang về.6 Khi về đến nhà, người ấy mời bạn bè và láng giềng đến và nói, 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên bị mất.'7 Cũng vậy, Ta nói với các ngươi, trên thiên đàng sẽ vui mừng về một người tội lỗi ăn năn hơn về chín mươi chín người ngay lành không cần ăn năn."8 "Hoặc có người phụ nữ nào có mười đồng bạc, nếu bị mất một đồng mà lại không thắp đèn, quét nhà, và tìm kiếm kỹ càng cho đến khi tìm được chăng?9 Khi đã tìm được, người ấy mời bạn bè và láng giềng đến và nói, 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc bị mất.'10 Cũng vậy, Ta nói với các ngươi, sẽ có vui mừng trước mặt các thiên sứ của Đức Chúa Trời về một người tội lỗi ăn năn."11 Ngài lại nói, "Một người kia có hai con trai.12 Người con thứ nói với cha, 'Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài sẽ thuộc về con.' Người cha chia gia tài cho hai con.13 Chẳng bao lâu sau đó, người con thứ tóm thâu tất cả những gì thuộc về mình và lên đường đi phương xa. Ở đó anh tiêu xài phung phí tài sản của mình và sống rất phóng đãng.14 Sau khi anh đã tiêu sạch mọi sự mình có, cả xứ gặp phải một nạn đói rất trầm trọng, và anh bắt đầu lâm vào cảnh túng thiếu.15 Anh xin đi làm thuê cho một người bản xứ. Người ấy sai anh ra đồng chăn heo.16 Anh ao ước được lấy vỏ đậu của heo ăn để ăn cho no, nhưng người ta không cho.17 Bấy giờ anh mới giác ngộ và nói, 'Bao nhiêu người làm thuê ở nhà cha ta có cơm bánh ăn không hết, còn ta ở đây lại bị chết đói thể nầy.'18 Ta sẽ đứng dậy, trở về với cha ta, và thưa với cha ta rằng, 'Thưa cha, con đã phạm tội với Trời và với cha.19 Con không xứng đáng được gọi là con của cha nữa. Xin cha cho con được như một người làm thuê của cha.'20 Đoạn anh đứng dậy và trở về với cha anh. Trong khi anh còn ở đàng xa, người cha đã trông thấy và động lòng thương xót. Ông chạy đến ôm lấy anh và hôn anh tới tấp.21 Người con nói với ông, 'Thưa cha, con đã phạm tội với Trời và với cha. Con không xứng đáng được gọi là con của cha nữa.'22 Nhưng người cha bảo các đầy tớ của ông, 'Hãy mau mau lấy áo choàng tốt nhất mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, hãy lấy giày mang vào chân cậu,23 và hãy bắt một bò con mập làm thịt để chúng ta ăn mừng,24 vì con của tôi đây tưởng đã chết mà bây giờ còn sống, tưởng đã mất mà bây giờ đã tìm lại được.' Thế là họ bắt đầu ăn mừng.25 Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh về gần đến nhà và nghe có tiếng đàn ca nhảy múa,26 anh gọi một đầy tớ đến và hỏi xem trong nhà có chuyện gì.27 Người ấy đáp, 'Em cậu vừa trở về. Cha cậu đã bắt bò con mập làm thịt, vì thấy cậu ấy trở về bình an mạnh khỏe.'28 Người con cả liền nổi giận và không chịu vào nhà; vì thế cha anh đi ra và khuyên anh.29 Nhưng anh trả lời và nói với cha anh, 'Cha xem đó, bao nhiêu năm nay con phục vụ cha, con không bao giờ làm trái lệnh cha, nhưng chưa bao giờ cha cho con một con dê con để con vui vẻ với bạn bè.30 Nhưng khi thằng con ấy của cha, đứa đã phung phí gia tài của cha với phường đĩ điếm, trở về thì cha làm thịt bò con mập ăn mừng!'31 Nhưng người cha nói với anh, 'Con ơi, con luôn luôn ở với cha. Tất cả những gì của cha là của con.32 Nhưng bây giờ chúng ta nên làm tiệc ăn mừng và vui vẻ, vì em con đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ đã tìm lại được.'"
Luke 15
The Parable of the Lost Sheep and Coin
1 Now all the tax collectorss and sinners were comingt to hear him.
2 Butt the Phariseess and the experts in the lawt were complaining,t “This man welcomest sinners and eats with them.”
3 Sot Jesust told thems this parable:t4 “Which onet of you, if he has a hundreds sheep and loses one of them, would not leave the ninety-nine in the open pasturet and go look fort the one that is lost until he finds it?s5 Thent when he has found it, he places it on his shoulders, rejoicing.6 Returningt home, he calls togethers hist friends and neighbors, telling them, ‘Rejoice with me, because I have found my sheep that was lost.’
7 I tell you, in the same way there will be more joy in heaven over one sinners who repents than over ninety-nine righteous peoplet who have no need to repent.t
8 “Or what woman, if she has ten silver coinss and losest one of them,t does not light a lamp, sweept the house, and search thoroughly until she finds it?9 Thent when she has found it, she calls together hert friends and neighbors, saying, ‘Rejoices with me, for I have found the coint that I had lost.’
10 In the same way, I tell you, there is joy in the presence of God’s angelss over one sinner who repents.”
The Parable of the Compassionate Father
11 Thent Jesust said, “A man had two sons.12 Thet younger of them said to hist father, ‘Father, give me the share of the estatet that will belongt to me.’ Sot he divided hist assets between them.s13 Aftert a few days,t the younger son gathered together all he had and left on a journey to a distant country, and there he squanderedt his wealtht with a wild lifestyle.14 Thent after he had spent everything, a severe famine took place in that country, and he began to be in need.15 So he went and worked fort one of the citizens of that country, whot sent him to his fields to feed pigs.s16 Het was longing to eatt the carob podst the pigs were eating, butt no one gave him anything.17 But when he came to his sensest he said, ‘How many of my father’s hired workers have foodt enough to spare, but here I am dying from hunger!18 I will get up and go to my father and say to him, “Father, I have sinneds against heavens and againstt you.19 I am no longer worthy to be called your son; treat met like one of your hired workers.”’20 Sot he got up and went to his father. But while he was still a long way from homet his father saw him, and his heart went out to him;ts he ran and huggedt his sont and kissed him.21 Thent his son said to him, ‘Father, I have sinned against heavens and against you; I am no longer worthy to be called your son.’s22 But the father said to his slaves,t ‘Hurry! Bring the best robe,s and put it on him! Put a ring on his fingert and sandalss on his feet!23 Bringt the fattened calft and kill it! Let us eatt and celebrate,
24 because this son of mine was dead, and is alive again – he was lost and is found!’s Sot they began to celebrate.
25 “Now his older son was in the field. Ast he came and approached the house, he heard musics and dancing.26 Sot he called one of the slavest and asked what was happening.27 The slave replied,t ‘Your brother has returned, and your father has killed the fattened calft because he got his sont back safe and sound.’28 But the older sont became angryt and refuseds to go in. His father came out and appealed to him,29 but he answeredt his father, ‘Look! These many years I have worked like a slavet for you, and I never disobeyed your commands. Yett you never gave me even a goats so that I could celebrate with my friends!30 But when this son of yourss came back, who has devoureds your assets with prostitutes,s you killed the fattened calfs for him!’31 Thent the fathert said to him, ‘Son, you are always with me, and everything that belongs to me is yours.
32 It was appropriatet to celebrate and be glad, for your brothers was dead, and is alive; he was lost and is found.’”s