Lu-ca 19
Chúa Giê-xu khóc // về thành Giê-ru-sa-lem
1 Chúa Giê-xu đi ngang qua thành Giê-ri-cô.2 Ở đó có một người tên Xa-chê là nhân viên thuế vụ cao cấp rất giàu.3 Ông muốn thấy Chúa Giê-xu nhưng không được vì ông quá lùn giữa đám đông dân chúng.4 Ông liền chạy trước đón chỗ Chúa Giê-xu sẽ đi ngang qua, rồi trèo lên một cây sung để thấy Ngài.5 Lúc Chúa Giê-xu đến nơi, Ngài ngước nhìn và gọi, "Xa-chê ơi, xuống mau. Hôm nay ta phải ghé lại nhà anh."6 Xa-chê vội vàng trèo xuống và hớn hở tiếp Ngài.7 Dân chúng thấy thế bắt đầu xì xào, "Ông Giê-xu ghé nhà một người có tội!"8 Nhưng Xa-chê đứng đó nói, "Thưa Chúa, tôi sẽ lấy phân nửa tài sản tôi phân phát cho người nghèo. Còn nếu tôi đã lường gạt ai, tôi sẽ đền lại gấp bốn lần."9 Chúa Giê-xu bảo ông, "Hôm nay ơn cứu rỗi đã đến nhà nầy vì anh cũng là con cháu Áp-ra-ham.10 Con Ngườit đến để tìm và cứu những kẻ bị lầm lạc."11 Trong lúc dân chúng đang theo dõi chuyện ấy thì Chúa Giê-xu thuật cho họ một câu chuyện khác trong khi Ngài đi gần đến thành Giê-ru-sa-lem, còn dân chúng thì tưởng là Nước Trời sẽ hiện ra ngay.12 Ngài kể, "Có một nhân vật quan trọng sắp đi đến một xứ xa để được tấn phong làm vua rồi trở về nhà.13 Ông gọi mười người đầy tớ lại, giao cho mỗi người một túi tiềnt. Ông dặn, ‘Lấy tiền nầy mà kinh doanh cho đến khi ta trở về.’14 Tuy nhiên dân chúng trong nước ghét ông cho nên họ cử một toán đại diện đi theo nói, ‘Chúng tôi không muốn ông nầy làm vua cai trị chúng tôi.’15 Nhưng ông vẫn được phong làm vua. Khi trở về, ông bảo, ‘Gọi mấy đứa đầy tớ đã nhận tiền của ta xem thử chúng nó làm ăn ra sao.’16 Người đầy tớ thứ nhất vào trình, ‘Thưa ngài, con đã dùng quan tiền ngài đưa và làm lợi được mười đồng nữa.’17 Vua khen, ‘Giỏi! Anh là người đầy tớ tốt. Vì ta có thể tin cậy anh trong việc nhỏ, ta sẽ cho anh cai trị mười thành.’18 Người đầy tớ thứ nhì vào trình, ‘Thưa ngài, một quan tiền ngài đưa con làm lợi được năm đồng nữa.’19 Vua bảo, ‘Anh được cai trị năm thành.’20 Đến lượt một người đầy tớ nữa vào trình vua, ‘Thưa ngài, đây là quan tiền ngài đưa, con đã gói vải kỹ và cất giấu cẩn thận.21 Con sợ ngài vì ngài rất khó tính. Ngài hay rút tiền mình không bỏ vào, và gặt nơi mình không gieo.’22 Vua liền bảo nó, ‘Lời của anh sẽ buộc tội anh, nầy tên đầy tớ gian ác. Anh biết ta khó tính, rút tiền mình không bỏ vào, gặt nơi mình không trồng.23 Tại sao anh không gởi tiền ta vào ngân hàng để đến khi ta về thì ta cũng được một ít tiền lời?’24 Vua bảo mấy người hầu cận, ‘Lấy quan tiền của thằng nầy cho đứa có mười đồng.’25 Họ thưa, ‘Nhưng thưa ngài, anh ấy đã có mười đồng rồi.’26 Vua bảo, ‘Ai có thì cho thêm, ai không có thì bị lấy luôn hết.27 Còn bây giờ những ai là kẻ thù của ta không muốn ta làm vua cai trị? Chúng nó đâu? Đem ra đây xử tử hết trước mặt ta.’"28 Sau khi kể chuyện ấy xong, thì Ngài đi về hướng Giê-ru-sa-lem.29 Lúc gần đến Bết-phát và Bê-tha-ni, hai thị trấn cạnh sườn núi Ô-liu thì Ngài sai hai môn đệ đi30 và dặn, "Các con hãy đi đến thị trấn ngay trước mặt. Khi vào phố các con sẽ thấy một con lừa con đang cột, chưa có ai cỡi. Tháo nó ra mang về đây cho ta.31 Nếu có ai hỏi tại sao tháo nó ra, thì bảo là Chúa cần nó."32 Hai môn đệ đi vào thành, quả gặp con lừa con y như Chúa Giê-xu đã bảo.33 Trong khi họ đang tháo lừa ra, thì mấy người chủ lừa đến hỏi, "Tại sao mấy anh tháo con lừa con của chúng tôi làm gì?"34 Các môn đệ đáp, "Chúa cần dùng nó."35 Rồi họ mang lừa con về cho Chúa Giê-xu, lấy áo mình trải lên lưng lừa và nâng Ngài lên cỡi.36 Trong khi Chúa Giê-xu cỡi lừa về phía Giê-ru-sa-lem thì nhiều người khác trải áo mình trên đường trước mặt Ngài.37 Khi Ngài đến gần Giê-ru-sa-lem, trên đường xuống núi Ô-liu, đoàn môn đệ đông đảo reo vui ca ngợi Thượng Đế về những phép lạ họ đã chứng kiến.38 Dân chúng la lên,
"‘Nguyện Trời giáng phúc cho vua đến trong danh Chúa!’
Hoà bình trên thiên quốc,
Vinh danh Thánh Chúa trên trời cao!"39 Một số người Pha-ri-xi trong đoàn dân nói với Chúa Giê-xu, "Thưa thầy, xin cấm các môn đệ nầy đừng ca ngợi như thế."40 Nhưng Chúa Giê-xu đáp, "Ta cho các ông biết, nếu họ không ca ngợi thì đá sẽ hát lên."41 Lúc gần đến Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-xu trông thấy thành, thì bật khóc về thành.42 Ngài nói, "Ước gì ngày nay ngươi biết điều gì mang đến hòa bình cho ngươi. Nhưng bây giờ điều ấy đã bị che khuất khỏi ngươi.43 Sẽ đến lúc các kẻ thù ngươi xây tường, vây hãm ngươi khắp bốn bên.44 Chúng sẽ tiêu diệt ngươi luôn cả dân cư ngươi, và rồi sẽ không có một hòn đá nào nằm chồng lên một hòn đá khác. Tất cả những biến cố đó sẽ đến, chỉ vì ngươi không biết lúc Thượng Đế đến cứu ngươi."45 Chúa Giê-xu đi vào đền thờ và đuổi tất cả những người buôn bán ở đó.46 Ngài dạy, "Thánh Kinh đã ghi, ‘Đền thờ ta sẽ là nhà cầu nguyện.’t Nhưng các ngươi đã biến nó thành ‘sào huyệt lũ cướp’!"47 Chúa Giê-xu dạy dỗ trong đền thờ mỗi ngày. Các giới trưởng tế, các chuyên gia luật pháp và một số lãnh tụ trong dân chúng muốn giết Ngài,48 nhưng họ không biết làm cách nào vì tất cả dân chúng đều chăm chỉ nghe Ngài.
Luke 19
Zaccheus Converted
1 He entered Jericho and was passing through.2 And there was a man called by the name of Zaccheus; he was a chief tax collector and he was rich.3 Zaccheus was trying to see who Jesus was, and was unable because of the crowd, for he was small in stature.4 So he ran on ahead and climbed up into a sycamore tree in order to see Him, for He was about to pass through that way.5 When Jesus came to the place, He looked up and said to him, "Zaccheus, hurry and come down, for today I must stay at your house."6 And he hurried and came down and received Him gladly.7 When they saw it, they all began to grumble, saying, "He has gone to be the guest of a man who is a sinner."8 Zaccheus stopped and said to the Lord, "Behold, Lord, half of my possessions I will give to the poor, and if I have defrauded anyone of anything, I will give back four times as much."9 And Jesus said to him, "Today salvation has come to this house, because he, too, is a son of Abraham.10 For the Son of Man has come to seek and to save that which was lost."
Parable of Money Usage
11 While they were listening to these things, Jesus went on to tell a parable, because He was near Jerusalem, and they supposed that the kingdom of God was going to appear immediately.12 So He said, "A nobleman went to a distant country to receive a kingdom for himself, and then return.13 And he called ten of his slaves, and gave them ten tminas and said to them, 'Do business with this until I come back.'14 But his citizens hated him and sent a delegation after him, saying, 'We do not want this man to reign over us.'15 When he returned, after receiving the kingdom, he ordered that these slaves, to whom he had given the money, be called to him so that he might know what business they had done.16 The first appeared, saying, 'Master, your mina has made ten minas more.'17 And he said to him, 'Well done, good slave, because you have been faithful in a very little thing, you are to be in authority over ten cities.'18 The second came, saying, 'Your mina, master, has made five minas.'19 And he said to him also, 'And you are to be over five cities.'20 Another came, saying, 'Master, here is your mina, which I kept put away in a handkerchief;21 for I was afraid of you, because you are an exacting man; you take up what you did not lay down and reap what you did not sow.'22 He *said to him, 'By your own words I will judge you, you worthless slave. Did you know that I am an exacting man, taking up what I did not lay down and reaping what I did not sow?23 Then why did you not put my money in the bank, and having come, I would have collected it with interest?'24 Then he said to the bystanders, 'Take the mina away from him and give it to the one who has the ten minas.'25 And they said to him, 'Master, he has ten minas already.'26 I tell you that to everyone who has, more shall be given, but from the one who does not have, even what he does have shall be taken away.27 But these enemies of mine, who did not want me to reign over them, bring them here and slay them in my presence."
Triumphal Entry
28 After He had said these things, He was going on ahead, going up to Jerusalem.
29 When He approached Bethphage and Bethany, near the mount that is called Olivet, He sent two of the disciples,30 saying, "Go into the village ahead of you; there, as you enter, you will find a colt tied on which no one yet has ever sat; untie it and bring it here.31 If anyone asks you, 'Why are you untying it?' you shall say, 'The Lord has need of it.'"32 So those who were sent went away and found it just as He had told them.33 As they were untying the colt, its owners said to them, "Why are you untying the colt?"34 They said, "The Lord has need of it."35 They brought it to Jesus, and they threw their coats on the colt and put Jesus on it. 36 As He was going, they were spreading their coats on the road.37 As soon as He was approaching, near the descent of the Mount of Olives, the whole crowd of the disciples began to praise God joyfully with a loud voice for all the miracles which they had seen,38 shouting:
"BLESSED IS THE KING WHO COMES IN THE NAME OF THE LORD;
Peace in heaven and glory in the highest!"39 Some of the Pharisees in the crowd said to Him, "Teacher, rebuke Your disciples."40 But Jesus answered, "I tell you, if these become silent, the stones will cry out!"
41 When He approached Jerusalem, He saw the city and wept over it,42 saying, "If you had known in this day, even you, the things which make for peace! But now they have been hidden from your eyes.43 For the days will come upon you when your enemies will throw up a barricade against you, and surround you and hem you in on every side,44 and they will level you to the ground and your children within you, and they will not leave in you one stone upon another, because you did not recognize the time of your visitation."
Traders Driven from the Temple
45 Jesus entered the temple and began to drive out those who were selling,46 saying to them, "It is written, 'AND MY HOUSE SHALL BE A HOUSE OF PRAYER,' but you have made it a ROBBERS' DEN."
47 And He was teaching daily in the temple; but the chief priests and the scribes and the leading men among the people were trying to destroy Him,48 and they could not find anything that they might do, for all the people were hanging on to every word He said.