previous next

Lu-ca 7

1 Sau khi Ngài giảng dạy những lời ấy cho dân nghe, Ngài vào Thành Ca-phác-na-um.2 Viên đại đội trưởng ở đó có một đầy tớ ông rất quý mến bị bệnh nặng gần chết.3 Khi nghe tin Đức Chúa Jesus có mặt trong thành, ông phái các trưởng lão Do-thái mời Ngài đến chữa bệnh cho đầy tớ của ông.4 Khi các trưởng lão đến gặp Đức Chúa Jesus, họ khẩn thiết thưa với Ngài, "Ông ấy rất xứng đáng để Thầy làm ơn nầy lắm,5 vì ông ấy thương dân mình và đã xây hội đường cho chúng ta."6 Đức Chúa Jesus đi với họ. Khi Ngài còn cách nhà viên đại đội trưởng ấy không xa, ông phái các bạn ông ra đón Ngài và nói, "Lạy Chúa, tôi không dám phiền Ngài hơn nữa, vì tôi không xứng đáng để rước Ngài vào nhà tôi.7 Vì nghĩ như vậy nên tôi thấy mình không xứng đáng đến gặp Ngài, nhưng chỉ mong được Ngài phán một lời thì đầy tớ của tôi sẽ được lành.8 Vì chính tôi, tuy ở dưới quyền người khác, nhưng cũng có các binh sĩ dưới quyền tôi. Tôi bảo người nầy, 'Đi!' thì người ấy đi; tôi bảo người kia, 'Đến!' thì người ấy đến; tôi bảo đầy tớ của tôi 'Hãy làm điều nầy,' thì người ấy làm điều đó."9 Khi Đức Chúa Jesus nghe những lời ấy, Ngài khen ông ta. Ngài quay lại và nói với đám đông đang theo Ngài, "Ta nói với các ngươi, ngay cả trong dân I-sơ-ra-ên, Ta cũng chưa thấy ai có đức tin lớn như vậy."10 Khi những người được phái đi gặp Ngài về đến nhà, họ thấy người đầy tớ đã được hoàn toàn lành mạnh.11 Sau đó chẳng bao lâu Ngài vào một thành tên là Na-in. Các môn đồ Ngài và một đoàn dân đông đi theo Ngài.12 Khi Ngài đến cổng thành, này, người ta khiêng một người chết đem ra chôn. Người chết ấy là con trai duy nhất của một người mẹ, và bà ấy là một góa phụ. Một đoàn dân đông trong thành cùng đi với bà.13 Khi Chúa thấy bà, Ngài động lòng thương xót; Ngài bảo bà, "Đừng khóc."14 Đoạn Ngài lại gần và đưa tay chạm vào quan tài, những người khiêng hòm liền dừng lại. Ngài phán, "Hỡi chàng trai trẻ, Ta bảo ngươi: Hãy dậy!"15 Người chết ngồi dậy và bắt đầu nói. Ngài trao chàng trai trẻ ấy lại cho mẹ chàng.16 Mọi người đều hoảng kinh và tôn vinh Đức Chúa Trời rằng, "Một đại tiên tri đã xuất hiện giữa chúng ta!" và "Đức Chúa Trời đã viếng thăm dân Ngài!"17 Tin nầy về Ngài được đồn ra khắp miền Giu-đê và mọi miền phụ cận.18 Các môn đồ của Giăng báo cáo tất cả những điều ấy cho ông. Vì thế Giăng gọi hai môn đồ của ông đến19 và sai họ đi gặp Chúa để hỏi rằng, "Thầy có phải là đấng chúng tôi đang trông đợi, hay chúng tôi phải chờ một đấng khác?"20 Khi hai người ấy đến gặp Ngài, họ nói, "Giăng Báp-tít sai chúng tôi đến gặp Thầy để hỏi, 'Thầy có phải là đấng chúng tôi đang trông đợi, hay chúng tôi phải chờ một đấng khác?'"21 Đang lúc ấy Đức Chúa Jesus vừa mới chữa lành nhiều người đau ốm, bịnh tật, và bị quỷ ám, và Ngài cũng vừa chữa lành nhiều người mù khiến mắt họ thấy được.22 Ngài trả lời và nói với họ, "Các ngươi hãy về nói lại với Giăng những gì các ngươi đã thấy và nghe. Người mù được thấy, người què được đi, người phung được sạch, người điếc được nghe, người chết được sống lại, và người nghèo được nghe giảng tin mừng.23 Phước cho người nào không bị vấp ngã vì cớ Ta."24 Khi các sứ giả của Giăng đã đi rồi, Ngài bắt đầu nói với đoàn dân về Giăng, "Các ngươi đi vào đồng hoang để xem gì? Xem một cây sậy phất phơ trước gió chăng?25 Vậy, các ngươi đi xem gì? Xem một người mặc nhung gấm chăng? Kìa, những kẻ mặc nhung gấm và sống xa hoa đều ở trong các cung điện.26 Vậy các ngươi đi xem gì? Xem một đấng tiên tri chăng? Phải, Ta nói với các ngươi, có một người vĩ đại hơn cả đấng tiên tri nữa.27 Ấy là về người đó mà đã có lời chép rằng, 'Nầy, Ta sai sứ giả Ta đi trước mặt Con, Người ấy sẽ dọn đường cho Con trước mắt Con.'28 Ta nói với các ngươi, trong vòng những người do phụ nữ sinh ra không ai vĩ đại hơn Giăng, nhưng kẻ nhỏ nhất trong vương quốc Đức Chúa Trời còn vĩ đại hơn ông ấy."29 Thuở ấy mọi người kể cả những người thu thuế được nghe Giăng giảng đều nhìn nhận rằng ý chỉ của Đức Chúa Trời là đúng nên đã nhờ Giăng làm báp-têm cho họ.30 Nhưng những người Pha-ri-si và các thầy dạy giáo luật khước từ ý chỉ của Đức Chúa Trời cho họ nên đã không nhờ Giăng làm báp-têm cho mình.31 "Ta phải ví những người trong thế hệ nầy với ai? Họ giống như ai?32 Họ giống như đàn trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau rằng, 'Chúng tôi đã thổi sáo cho các bạn, mà các bạn không chịu nhảy múa. Chúng tôi đã hát bài ai ca, mà các bạn không chịu khóc than.'33 Vì Giăng Báp-tít đến, không ăn bánh và không uống rượu, thì các ngươi bảo, 'Ông ấy đã bị quỷ ám.'34 Còn Con Người đến, ăn và uống, thì các ngươi lại bảo, 'Xem kìa, một người ăn uống, nhậu nhẹt, và kết bạn với bọn thu thuế và phường tội lỗi.'35 Tuy nhiên sự khôn ngoan sẽ được biện minh bằng các con cái của nàng."36 Một người trong nhóm người Pha-ri-si mời Đức Chúa Jesus đến nhà dùng bữa. Ngài vào nhà của người Pha-ri-si ấy và ngồi vào bàn.37 Nầy, một phụ nữ trong thành có tiếng là người tội lỗi nghe tin Ngài đang dùng bữa tại nhà của người Pha-ri-si, bà đem đến một bình bạch ngọc đựng đầy dầu thơm.38 Bà đứng phía sau chân Ngài mà khóc; nước mắt nhỏ xuống làm ướt chân Ngài. Bà bắt đầu dùng tóc mình lau chân Ngài, rồi bà hôn chân Ngài và lấy dầu thơm xức lên.39 Khi người Pha-ri-si đã mời Ngài thấy vậy, ông nghĩ thầm, "Nếu người nầy quả thật là đấng tiên tri thì chắc hẳn đã biết bà ấy, người đang đụng đến mình, là ai và thuộc hạng người nào rồi, vì bà ấy là một kẻ tội lỗi."40 Đức Chúa Jesus cất tiếng và nói với Si-môn, "Si-môn, Ta có vài điều muốn nói với ngươi." Ông đáp, "Thưa Thầy, xin Thầy cứ nói."41 "Một chủ nợ kia có hai con nợ. Một người nợ năm trăm đơ-na-ri, và một người nợ năm mươi đơ-na-ri.42 Cả hai đều không có tiền để trả nợ, nên chủ nợ tha hết cho hai người. Vậy ai trong hai người đó thương chủ nợ nhiều hơn?"43 Si-môn trả lời và nói, "Tôi thiết tưởng là người được tha số nợ nhiều hơn." Ngài nói với ông, "Ngươi nhận xét đúng lắm."44 Đoạn Ngài quay về phía người phụ nữ và nói với Si-môn, "Ngươi có thấy bà nầy không? Ta vào nhà ngươi, ngươi không cho Ta nước để rửa chân, nhưng bà ấy đã rửa chân Ta bằng nước mắt và lau chúng bằng tóc bà.45 Ngươi không hôn chào Ta, nhưng từ khi Ta vào đây đến giờ, bà ấy hôn chân Ta không ngớt.46 Ngươi không xức dầu trên đầu Ta, nhưng bà ấy đã lấy dầu thơm xức trên chân Ta.47 Vì cớ ấy, Ta nói với ngươi, tội lỗi của bà ấy tuy nhiều nhưng đã được tha hết, nên bà ấy thương nhiều; còn ai được tha ít thì thương ít."48 Đoạn Ngài nói với bà ấy, "Tội lỗi ngươi đã được tha rồi."49 Những người ngồi dùng bữa với Ngài bắt đầu nói với nhau, "Người nầy là ai mà có quyền tha tội?"50 Ngài nói với người phụ nữ, "Đức tin của ngươi đã cứu ngươi. Hãy đi bình an."

Luke 7

Healing the Centurion’s Slave

1 After Jesust had finished teaching all this to the people,t he entered Capernaum.ss2 A centurions theret had a slavet who was highly regarded,t but who was sick and at the point of death.3 When the centuriont heardt about Jesus, he sent some Jewish elderss to him, asking him to comet and heal his slave.4 Whent they camet to Jesus, they urgedt him earnestly,t “He is worthyt to have you do this for him,5 because he loves our nation,t and event built our synagogue.”s6 Sot Jesus went with them. Whent he was not far from the house, the centurions sent friends to say to him, “Lord, do not trouble yourself,t for I am not worthys to have you come under my roof.7 That is whyt I did not presumet to come to you. Instead, say the word, and my servant must be healed.st8 For I too am a man set under authority, with soldiers under me.t I say to this one, ‘Go,’ and he goes,s and to another, ‘Come,’ and he comes, and to my slave, ‘Do this,’ and he does it.”t9 When Jesus heard this, he was amazedt at him. He turned and said to the crowd that followed him, “I tell you, not even in Israel have I found such faith!”s

10 Sot when those who had been sent returned to the house, they found the slaves well.

Raising a Widow’s Son

11 Soont afterwards Jesust went to a townt called Nain, and his disciples and a large crowd went with him.12 As he approached the town gate, a mant who had died was being carried out,t the only son of his mother (whot was a widows), and a large crowd from the townt was with her.13 Whent the Lord saw her, he had compassions for her and said to her, “Do not weep.”t14 Thent he came upt and toucheds the bier,s and those who carried it stood still. Het said, “Young man, I say to you, get up!”15 Sot the dead mant sat up and began to speak, and Jesust gave him backt to his mother.16 Feart seized them all, and they began to glorifyt God, saying, “A great prophets has appearedt among us!” and “God has come to helpt his people!”

17 Thist reports about Jesust circulatedt throughoutt Judea and all the surrounding country.

Jesus and John the Baptist

18 John’st disciples informed him about all these things. Sot John calledt two of his disciples19 and sent them to Jesuss to ask,t “Are you the one who is to come,s or should we look for another?”20 Whent the men came to Jesus,t they said, “John the Baptist has sent us to you to ask,t ‘Are you the one who is to come, or should we look for another?’”t21 At that very timet Jesust cured many people of diseases, sicknesses,t and evil spirits, and grantedt sight to many who were blind.22 Sot he answered them,t “Go tells John what you have seen and heard:s The blind see, the lame walk, lepers are cleansed, thet deaf hear, the dead are raised, the poor have good news proclaimed to them.

23 Blessed is anyonet who takes no offense at me.”
24 Whent John’s messengers had gone, Jesust began to speak to the crowds about John: “What did you go out into the wildernesst to see? A reed shaken by the wind?t25 Whatt did you go out to see? A man dressed in fancyt clothes?s Look, those who wear fancy clothes and live in luxuryt are in kings’ courts!t26 What did you go out to see? A prophet? Yes, I tell you, and moret than a prophet.27 This is the one about whom it is written, ‘Look, I am sending my messenger ahead of you,twho will prepare your way before you.’s28 I tell you, among those born of women no one is greaters than John.s Yet the one who is leasts in the kingdom of Gods is greater than he is.”29 (Nowt all the people who heard this, even the tax collectors,s acknowledgedt God’s justice, because they had been baptizedt with John’s baptism.

30 However, the Phariseess and the experts in religious lawt rejected God’s purposet for themselves, because they had not been baptizedt by John.t)s
31 “To what then should I compare the peoplet of this generation, and what are they like?

32 They are like children sitting in the marketplace and calling out to one another,t
‘We played the flute for you, yet you did not dance;s
we wailed in mourning,t yet you did not weep.’
33 For John the Baptist has comet eating no bread and drinking no wine,t and you say, ‘He has a demon!’s34 The Son of Man has come eating and drinking, and you say, ‘Look at him,t a glutton and a drunk, a friend of tax collectors and sinners!’s

35 But wisdom is vindicatedt by all her children.”t

Jesus’ Anointing

36 Now one of the Phariseess asked Jesust to have dinner with him, sot he went into the Pharisee’s house and took his place at the table.t37 Thent when a woman of that town, who was a sinner, learned that Jesust was diningt at the Pharisee’s house, she brought an alabaster jars of perfumed oil.ts38 Ast she stoodt behind him at his feet, weeping, she began to wet his feet with her tears. Shet wiped them with her hair,t kissedt them,t and anointeds them with the perfumed oil.39 Now when the Pharisee who had invited him saw this,t he said to himself, “If this man were a prophet,t he would know who and what kind of womans this is who is touching him, that she is a sinner.”40 Sot Jesus answered him,ts “Simon, I have something to say to you.” He replied,t “Say it, Teacher.”41 “A certain creditors had two debtors; one owed himt five hundred silver coins,ts and the other fifty.42 When they could not pay, he canceledt the debts of both. Now which of them will love him more?”43 Simon answered,t “I suppose the one who had the bigger debt canceled.”t Jesust said to him, “You have judged rightly.”44 Then,t turning toward the woman, he said to Simon, “Do you see this woman? I entered your house. You gave me no water for my feet,s but she has wet my feet with her tears and wiped them with her hair.45 You gave me no kiss of greeting,t but from the time I entered she has not stopped kissing my feet.46 You did not anoint my head with oil, but she has anointed my feets with perfumed oil.47 Therefore I tell you, her sins, which were many, are forgiven, thus she loved much;ts but the one who is forgiven little loves little.”48 Thent Jesust said to her, “Your sins are forgiven.”s49 Butt those who were at the tablet with him began to say among themselves, “Who is this, who even forgives sins?”

50 Het said to the woman, “Your faiths has saved you;s go in peace.”