Lu-ca 8
1 Sau đó Ngài đi khắp các thành và các làng giảng dạy và rao truyền Tin Mừng của vương quốc Đức Chúa Trời. Cùng đi với Ngài có mười hai sứ đồ2 và một số phụ nữ đã được Ngài đuổi quỷ ra khỏi và chữa lành bịnh tật. Đó là các bà Ma-ry cũng được gọi là Mạc-đa-len, người được đuổi bảy quỷ ra khỏi,3 Giô-an-na vợ của Chu-xa quan quản lý của Hê-rốt, Su-san-na, và nhiều người khác, những người đã dùng của cải mình cung cấp các nhu cầu của họ.4 Khi ấy dân chúng tụ họp đông đảo chung quanh Ngài, số là người ta từ các thành kéo nhau đến với Ngài, Ngài kể cho họ một ngụ ngôn:5 "Một người kia đi ra gieo giống. Khi gieo, một số hạt giống rơi trên lề đường, nên bị người ta giẫm lên và chim trời ăn mất.6 Một số khác rơi trên đất đá; cây con mọc lên nhưng chẳng bao lâu thì héo khô vì thiếu ẩm ướt.7 Một số khác rơi vào bụi gai; gai góc cùng mọc lên làm chúng nghẹt ngòi.8 Một số khác rơi vào đất tốt; khi mọc lên, chúng kết quả gấp trăm lần." Nói xong, Ngài bảo, "Ai có tai để nghe, hãy lắng nghe."9 Sau đó các môn đồ Ngài hỏi Ngài ngụ ngôn ấy có ý nghĩa gì.10 Ngài đáp, "Đối với các ngươi, huyền nhiệm của vương quốc Đức Chúa Trời được giãi bày cho biết, nhưng đối với những người khác thì vẫn phải dùng ngụ ngôn để 'Họ nhìn mà không thấy, Họ nghe mà không hiểu.'11 Đây là ý nghĩa của ngụ ngôn đó: Hạt giống là lời Đức Chúa Trời.12 Những hạt rơi trên lề đường tiêu biểu cho những người đã được nghe lời Ngài, nhưng Ác Quỷ đến cướp đi những lời đã gieo vào lòng họ, để họ không tin và không được cứu.13 Những hạt rơi trên đất đá tiêu biểu cho những người khi được nghe lời Ngài thì vui mừng tiếp nhận, nhưng không có rễ đâm sâu. Họ chỉ tin cách hời hợt nhất thời, đến khi gặp cơn thử thách, họ liền bỏ cuộc.14 Những hạt rơi nhằm bụi gai tiêu biểu cho những người được nghe lời Ngài nhưng để cho những lo lắng, giàu sang, và lạc thú của đời sống làm nghẹt ngòi, nên không kết quả đến mức trưởng thành.15 Còn những hạt rơi trong đất tốt tiêu biểu cho những người nghe lời Ngài với lòng chân thành và tốt, rồi cứ kiên trì giữ lấy nên kết quả bền bĩ."16 "Không ai thắp đèn rồi lấy hũ đậy lại, hoặc đem để dưới gầm giường, nhưng phải đặt nó trên giá đèn, để ai đi vào cũng nhìn thấy ánh sáng.17 Vì chẳng có gì giấu kín mà sẽ không có lúc bị phơi bày, chẳng có gì bí mật mà sẽ không được biết đến và bị phơi bày trước ánh sáng.18 Vậy hãy cẩn thận về cách các ngươi nghe, vì ai có sẽ được cho thêm, còn ai không có thì ngay cả những gì họ tưởng họ có cũng sẽ bị lấy đi."19 Khi ấy mẹ và các em Ngài đến thăm Ngài, nhưng họ không thể đến gần Ngài, vì đoàn dân quá đông.20 Người ta báo với Ngài, "Mẹ Thầy và các em Thầy đang đứng bên ngoài; họ muốn gặp Thầy."21 Nhưng Ngài nói với họ, "Mẹ Ta và các em Ta là những ai nghe lời Đức Chúa Trời và làm theo."22 Một ngày kia, Đức Chúa Jesus và các môn đồ Ngài xuống thuyền. Ngài nói với họ, "Chúng ta hãy qua bên kia bờ hồ." Vậy họ nhổ neo và chèo đi.23 Trong khi thuyền căng buồm vượt sóng thì Ngài ngủ thiếp; một trận cuồng phong thổi ập xuống hồ, khiến thuyền của họ bị nước tràn vào gần đầy; tình trạng rất nguy ngập.24 Các môn đồ Ngài đến đánh thức Ngài dậy và nói, "Thầy ơi! Thầy ơi! Chúng ta sắp chết rồi!" Ngài thức dậy, quở gió và sóng đang hung hãn. Gió liền ngừng, và sóng liền lặng xuống.25 Ngài nói với họ, "Đức tin của các ngươi đâu rồi?" Họ sợ hãi và kinh ngạc, nói với nhau, "Người nầy là ai, mà khi ra lệnh, ngay cả gió và nước cũng phải vâng lời?"26 Ho chèo thuyền đến miền Ghê-ra-sê-nê, miền đối ngang bên kia miền Ga-li-lê.27 Khi Ngài vừa bước lên đất liền, một người trong thành ấy đang bị các quỷ nhập đi ra đón Ngài. Đã lâu, người ấy chẳng mặc quần áo và không ở trong nhà, nhưng sống trong nghĩa địa.28 Khi người ấy thấy Đức Chúa Jesus, ông đến sấp mình trước mặt Ngài và rống cổ gào to, "Lạy Đức Chúa Jesus Con Đức Chúa Trời Tối Cao, Ngài tính làm gì với tôi đây? Tôi van xin Ngài, đừng làm khổ tôi."29 Số là Đức Chúa Jesus đã truyền cho tà linh ô uế phải ra khỏi ông. Đã nhiều lần ác quỷ hành hạ ông; dù người ta đã canh giữ ông, lấy xiềng xiềng và lấy cùm cùm ông lại, nhưng ông vẫn bứt xiềng và bẻ cùm, rồi theo quỷ sai khiến, vào sống trong những nơi hoang dã.30 Đức Chúa Jesus hỏi ông, "Ngươi tên gì?" Ông đáp, "Đạo quân," vì ông đã bị nhiều quỷ nhập vào.31 Các quỷ nài xin Ngài đừng bắt chúng phải trở xuống vực sâu.32 Khi ấy trên triền núi có một bầy heo rất đông đang ăn. Các quỷ cầu xin Ngài cho phép chúng được nhập vào bầy heo đó. Ngài cho phép.33 Các quỷ xuất ra khỏi ông và nhập vào bầy heo. Bầy heo chạy sồng sộc từ triền núi cao lao xuống hồ và chết chìm hết thảy.34 Bọn chăn heo thấy việc xảy ra liền bỏ chạy. Họ vào trong thành và các thôn làng thuật lại mọi sự.35 Dân chúng kéo ra xem sự việc đã xảy ra. Khi họ đến gặp Đức Chúa Jesus và thấy người được quỷ ra khỏi đang ngồi nơi chân Đức Chúa Jesus, ăn mặc đàng hoàng, đầu óc tỉnh táo, họ phát sợ.36 Những người đã chứng kiến việc ấy thuật lại cho họ nghe thể nào người bị các quỷ nhập được chữa lành.37 Bấy giờ toàn dân ở Ghê-ra-sê-nê và các vùng phụ cận xin Ngài lìa khỏi họ, bởi vì một cơn sợ hãi khủng khiếp đã bắt lấy họ. Vậy Ngài xuống thuyền và trở về.38 Người được Ngài đuổi quỷ ra xin Ngài cho ông đi theo Ngài, nhưng Ngài bảo ông đi về và dặn rằng,39 "Hãy về nhà ngươi và thuật lại mọi việc lớn lao Đức Chúa Trời đã làm cho ngươi." Ông đi về và rao truyền cho mọi người khắp nơi trong thành những việc lớn lao Đức Chúa Jesus đã làm cho ông.40 Khi Đức Chúa Jesus trở về, một đoàn dân đông ra nghinh đón Ngài, vì ai nấy đều trông ngóng Ngài.41 Nầy, một người tên là Giai-ru, làm quản lý hội đường, đến sấp mình nơi chân Đức Chúa Jesus, khẩn khoản xin Ngài đến nhà ông,42 bởi vì con gái duy nhất của ông, chừng mười hai tuổi, đang hấp hối. Khi Ngài đi, đám đông cũng đi theo; họ chen lấn nhau chung quanh Ngài.43 Khi ấy một bà bị bịnh băng huyết làm khổ đã mười hai năm –dù bà đã tiêu sạch của cải cho các y sĩ, nhưng không ai có thể chữa trị cho bà được lành–44 đi theo phía sau Đức Chúa Jesus và đưa tay sờ vào viền áo Ngài; ngay lập tức, máu trong người bà cầm lại.45 Đức Chúa Jesus hỏi, "Ai đã đụng đến Ta?" Mọi người đều chối cả. Phi-rơ nói, "Thưa Thầy, đám đông chen lấn nhau quanh Thầy, và có lẽ ai đó đã lỡ đụng vào Thầy."46 Nhưng Đức Chúa Jesus nói, "Có người đã cố tình đụng vào Ta, vì Ta biết có quyền năng đã từ Ta xuất ra."47 Khi người đàn bà biết không thể giấu được nữa, bà run rẩy đến phủ phục trước mặt Ngài và nói rõ trước mặt mọi người tại sao bà đã cố tình đụng vào Ngài, và thể nào bà đã được chữa lành ngay tức khắc.48 Ngài nói với bà, "Hỡi con gái, đức tin của con đã cứu con. Hãy đi bình an."49 Khi Ngài còn đang nói, có người từ nhà ông quản lý hội đường đến báo, "Con gái của ông đã chết rồi. Thôi đừng làm phiền Thầy chi nữa."50 Khi Đức Chúa Jesus nghe thế, Ngài nói, "Đừng sợ. Chỉ vững tin, con gái của ngươi sẽ được cứu."51 Khi Ngài đến nhà, Ngài vào trong nhà và không cho ai vào theo ngoại trừ Phi-rơ, Giăng, Gia-cơ, cha, và mẹ đứa trẻ.52 Lúc ấy mọi người đang khóc thương và than tiếc đứa trẻ, nhưng Ngài nói, "Đừng khóc nữa. Đứa trẻ không chết nhưng chỉ ngủ thôi."53 Họ chế nhạo Ngài, vì họ biết chắc đứa trẻ đã chết rồi.54 Nhưng Ngài nắm tay đứa trẻ và gọi, "Hỡi con trẻ. Hãy dậy!"55 Linh hồn đứa trẻ trở lại, và ngay lập tức nó ngồi dậy. Ngài bảo họ đem thức ăn cho đứa trẻ ăn.56 Cha mẹ của đứa trẻ vô cùng kinh ngạc, nhưng Ngài nghiêm dặn họ không được nói cho ai biết việc đã xảy ra.
Luke 8
Jesus’ Ministry and the Help of Women
1 Some timet afterwardt he went on through townst and villages, preaching and proclaiming the good newss of the kingdom of God.s Thet twelve were with him,2 and also some womens who had been healed of evil spirits and disabilities:t Marys (called Magdalene), from whom seven demons had gone out,
3 and Joanna the wife of Cuzas (Herod’ss household manager),t Susanna, and many others who provided for thems out of their own resources.
The Parable of the Sower
4 While a large crowd was gathering and people were coming to Jesust from one town after another,t he spoke to themt in a parable:5 “A sower went out to sows his seed.t And as he sowed, some fell along the path and was trampled on, and the wild birdst devoured it.6 Other seed fell on rock,s and when it came up, it withered because it had no moisture.7 Other seed fell among the thorns,s and they grew up with it and chokeds it.
8 Butt other seed fell on good soil and grew,t and it produced a hundred times as much grain.”s As he said this,t he called out, “The one who has ears to hear had better listen!”t
9 Thent his disciples asked him what this parable meant.t
10 Het said, “You have been givent the opportunity to knowt the secretsts of the kingdom of God,s but for others they are in parables, so that although they see they may not see, and although they hear they may not understand.s
11 “Now the parable meanst this: The seed is the word of God.12 Those along the path are the ones who have heard; then the devils comes and takes away the words from their hearts, so that they may not believet and be saved.13 Thoset on the rock are the ones who receive the word with joy when they hear it, but they have no root. They believe for a while,s butt in a time of testingt fall away.s14 As for the seed thatt fell among thorns, these are the ones who hear, butt as they go on their way they are chokeds by the worries and riches and pleasures of life,s and their fruit does not mature.t
15 But as for the seed that landed on good soil, these are the ones who, after hearingt the word, cling to its with an honest and goods heart, and bear fruit with steadfast endurance.s
Showing the Light
16 “No one lightst a lamps and then covers it with a jar or puts it under a bed, but puts it on a lampstand so that those who come in can see the light.t17 For nothing is hiddens that will not be revealed,t and nothing concealed that will not be made known and brought to light.
18 So listen carefully,t for whoever has will be given more, butt whoever does not have, even what he thinks he hass will be taken from him.”
Jesus’ True Family
19 Now Jesus’t mother and his brotherss came to him, butt they could not get near him because of the crowd.20 Sot he was told, “Your mother and your brothers are standing outside, wanting to see you.”
21 But he repliedt to them, “My mother and my brothers are thoset who hear the word of God and do it.”s
Stilling of a Storm
22 Onet day Jesust got into a boats with his disciples and said to them, “Let’s go across to the other side of the lake.” Sot they set out,23 and as they sailed he fell asleep. Now a violent windstormt came down on the lake,s and the boatt started filling up with water, and they were in danger.24 Theyt camet and woke him, saying, “Master, Master,t we are about to die!” Sot he got up and rebukedt the wind and the raging waves;s they died down, and it was calm.
25 Thent he said to them, “Where is your faith?”s But they were afraid and amazed,s saying to one another, “Who then is this? He commands even the winds and the water,s and they obey him!”
Healing of a Demoniac
26 Sot they sailed over to the region of the Gerasenes,ss which is opposites Galilee.27 Ast Jesust stepped ashore,t a certain man from the townt met him who was possessed by demons.t For a long time this mant had worn no clothes and had not lived in a house, but amongt the tombs.28 When he sawt Jesus, he cried out, fellt down before him, and shouted with a loud voice, “Leave me alone,t Jesus, Son of the Most Highs God! I beg you, do not torments me!”29 For Jesust had started commandings the evilt spirit to come out of the man. (For it had seized him many times, sot he would be bound with chains and shacklest and kept under guard. Butt he would break the restraints and be driven by the demon into desertedt places.)s30 Jesus thent asked him, “What is your name?” Het said, “Legion,”s because many demons had entered him.31 And they began to begt him not to ordert them to depart into the abyss.t32 Now a large herd of pigs was feeding there on the hillside,t and the demonic spiritst begged Jesust to let them go into them. He gave them permission.s33 Sot the demons came out of the man and went into the pigs, and the herd of pigst rushed down the steep slope into the lake and drowned.34 Whent the herdsmen saw what had happened, they ran off and spread the newst in the townt and countryside.35 Sot the people went out to see what had happened, and they came to Jesus. Theyt found the man from whom the demons had gone out, sitting at Jesus’ feet, clothed and in his right mind, and they were afraid.36 Thoset who had seen it told them how the man who had been demon-possessed had been healed.t37 Thent all the people of the Gerasenesss and the surrounding regiont asked Jesust to leave them alone,t for they were seized with great fear.s Sot he got into the boat and left.t38 The man from whom the demons had gone out begged to got with him, but Jesust sent him away, saying,
39 “Return to your home,t and declaret what God has done for you.”s Sot he went away, proclaiming throughout the whole townt what Jesuss had done for him.
Restoration and Healing
40 Now when Jesus returned,ts the crowd welcomed him, because they were all waiting for him.41 Thent a man named Jairus, who was a rulert of the synagogue,s came up. Fallingt at Jesus’ feet, he pleadedt with him to come to his house,
42 because he had an only daughter, about twelve years old, and she was dying.t
As Jesus was on his way, the crowds presseds around him.43 Nowt a woman was there who had been suffering from a hemorrhaget for twelve yearss but could not be healed by anyone.44 Shet came up behind Jesust and touched the edges of his cloak,t and at once the bleedingts stopped.45 Thent Jesus asked,t “Who was it who touched me?” When they all denied it, Peters said, “Master, the crowds are surrounding you and pressings against you!”46 But Jesus said, “Someone touched me, for I know that power has gone outt from me.”47 Whent the woman saw that she could not escape notice,t she came trembling and fell down before him. Int the presence of all the people, she explained whyt she had touched him and how she had been immediately healed.
48 Thent he said to her, “Daughter, your faith has made you well.t Go in peace.”
49 While he was still speaking, someone from the synagogue ruler’st house came and said, “Your daughter is dead; do not trouble the teacher any longer.”50 But when Jesus heard this, he toldt him, “Do not be afraid; just believe, and she will be healed.”t51 Now when he came to the house, Jesust did not let anyone go in with him except Peter, John,t and James, and the child’s father and mother.52 Now they were alls wailing and mourningt for her, but he said, “Stop your weeping; she is not dead but asleep.”53 And they began making funt of him, because they knewt that she was dead.t54 But Jesust gently took her by the hand and said,t “Child, get up.”55 Hert spirit returned,s and she got up immediately. Thent he told them to give her something to eat.
56 Hert parents were astonished, but he ordered them to tell no ones what had happened.