previous next

Mác 4

Chúa Giê-xu dùng ngụ ngôn // về hột giống

1 Chúa Giê-xu lại bắt đầu giảng dạy bên bờ hồ. Vì quần chúng tụ tập quanh Ngài quá đông nên Ngài lên ngồi trên một chiếc thuyền đậu gần bờ. Còn tất cả dân chúng thì ngồi trên bờ gần nước.2 Chúa Giê-xu dùng ngụ ngôn dạy dỗ họ nhiều điều. Ngài kể,3 "Nghe đây! Có một nông gia đi ra gieo giống.4 Trong khi gieo, một số hột rơi trên đường đi, chim đáp xuống ăn hết.5 Một số hột rơi nhằm chỗ đất đá, có ít đất thịt. Những hột giống ấy mọc nhanh vì có đất cạn.6 Nhưng khi mặt trời mọc lên liền bị chết héo, vì rễ không sâu.7 Một số hột khác rơi nhằm chỗ cỏ gai, gai mọc mạnh chèn cây non tốt, nên cây ấy không sinh quả được.8 Một số hột khác rơi vào chỗ đất tốt, liền mọc lên. Cây càng ngày càng lớn, kết quả càng nhiều. Có cây sinh ra ba chục hột, có cây sáu chục, có cây một trăm."9 Rồi Chúa Giê-xu bảo, "Người nào nghe ta được, hãy lắng tai nghe!"10 Sau đó lúc có một mình Chúa Giê-xu, mười hai sứ đồ cùng một số người khác xúm quanh hỏi Ngài về các ngụ ngôn Ngài dùng.11 Chúa Giê-xu bảo, "Các con được có trí hiểu những bí mật về Nước Trời, nhưng đối với người khác ta phải dùng chuyện ngụ ngôn12 vì:
‘Họ thấy thì thấy mà không học được.
Họ nghe thì nghe mà không hiểu được.
Vì nếu họ học và hiểu được,
họ sẽ trở lại với ta và được tha thứ chăng.’"
13 Sau đó Chúa Giê-xu hỏi các môn đệ, "Các con không hiểu ngụ ngôn nầy sao? Nếu truyện nầy mà không hiểu thì làm sao hiểu các truyện khác được?14 Nông gia trong truyện cũng ví như người gieo lời của Thượng Đế vào lòng người ta.15 Có khi lời giảng dạy rơi trên đường đi, giống như người nghe lời dạy dỗ của Thượng Đế nhưng vừa nghe xong thì liền Sa-tăng đến cướp lấy lời đã được gieo trong lòng họ.16 Một số người khác như hột giống rơi trên đất đá. Họ nghe lời dạy liền hớn hở tiếp nhận.17 Nhưng họ không để lời ấy thấm sâu vào đời sống, họ chỉ giữ lời dạy đó một thời gian ngắn thôi. Khi gặp khốn khổ hoặc gian nan vì lời dạy mà họ đã tiếp nhận, thì họ vội vàng rút lui.18 Có những người giống như hột giống rơi vào cỏ gai; họ nghe lời dạy19 nhưng lại để những lo âu đời nầy, bả vinh hoa phú quí và những ham muốn xấu xa khác khiến cho lời dạy bị nghẹt ngòi, không kết quảt trong cuộc sống họ được.20 Một số người khác giống như hột giống trồng nơi đất tốt. Họ nghe lời dạy và vui vẻ tiếp nhận rồi lớn lên và kết quả—có hột sinh ra ba chục, hột thì sáu chục, hột thì một trăm."21 Sau đó Chúa Giê-xu dạy họ, "Có bao giờ các con lấy cái đèn giấu dưới cái chậu hay dưới giường không? Không! Đèn thì các con để trên chân đèn.22 Điều gì kín giấu trước sau cũng bị phơi bày ra, và việc nào bí mật rồi cũng bị lộ ra.23 Ai có thể nghe ta được, hãy lắng nghe cho kỹ.24 Hãy suy nghĩ thật cẩn thận điều mình nghe. Các con cho kẻ khác thể nào thì Thượng Đế cũng sẽ cho các con lại thể ấy, và còn cho thêm.25 Ai có trí hiểu sẽ được cho thêm nhưng ai không có thì lại bị lấy luôn điều họ đã có nữa."26 Rồi Chúa Giê-xu dạy thêm, "Nước Trời giống như người gieo giống xuống đất.27 Hết ngày đến đêm, dù người ngủ hay thức, hột giống tiếp tục nẩy mầm, nhưng người ấy không biết hột giống lớn lên ra sao.28 Từ đất tạo ra hột. Trước là cây non, sau là hoa rồi đến hột.29 Khi hột đã chín thì người ta gặt, vì đến mùa."30 Chúa Giê-xu dạy thêm, "Ta phải lấy gì để so sánh với Nước Trời? Ta phải dùng truyện gì để giải thích về nước ấy?31 Nước Trời giống như một hột cải, nhỏ nhất trong các loại hạt giống người ta trồng.32 Nhưng khi trồng rồi, hột ấy mọc lên thành cây lớn nhất so với mọi thứ cây trồng trong vườn. Cây ấy có nhánh to rậm, đến nỗi chim trời làm tổ dưới bóng nó được."33 Chúa Giê-xu dùng nhiều ngụ ngôn tương tự để dạy dân chúng về lời của Thượng Đế—theo khả năng hiểu biết của họ.34 Bao giờ Ngài cũng dùng ngụ ngôn để dạy dân chúng, nhưng khi ở riêng thì Ngài giải thích hết cho các môn đệ.35 Chiều hôm ấy Chúa Giê-xu bảo các môn đệ, "Chúng ta hãy đi qua bờ hồ bên kia."36 Rời đám đông dân chúng, các môn đệ dùng chiếc thuyền mà Ngài đã ngồi dạy đưa Ngài đi. Có các thuyền khác cùng đi nữa.37 Bỗng một cơn bão nổi lên thổi tạt qua hồ. Sóng ào ạt tràn vào gần ngập thuyền.38 Trong khi ấy, Chúa Giê-xu đang dựa gối ngủ phía đuôi thuyền. Các môn đệ hốt hoảng đến đánh thức Ngài dậy, "Thầy ơi, thầy không lo chúng ta sắp chết đuối hết sao?"39 Chúa Giê-xu liền đứng dậy ra lệnh cho sóng và gió, "Hãy im đi! Lặng đi!" Gió liền ngưng, mặt hồ trở lại yên lặng như tờ.40 Chúa Giê-xu hỏi các môn đệ, "Sao các con sợ? Các con vẫn chưa có đức tin sao?"41 Các môn đệ vô cùng sợ hãi bảo nhau, "Ông nầy là ai mà đến nỗi sóng và gió cũng vâng lệnh?"

Mark 4

Parable of the Sower and Soils

1 He began to teach again by the sea. And such a very large crowd gathered to Him that He got into a boat in the sea and sat down; and the whole crowd was by the sea on the land.2 And He was teaching them many things in parables, and was saying to them in His teaching,3 "Listen to this! Behold, the sower went out to sow;4 as he was sowing, some seed fell beside the road, and the birds came and ate it up.5 Other seed fell on the rocky ground where it did not have much soil; and immediately it sprang up because it had no depth of soil.6 And after the sun had risen, it was scorched; and because it had no root, it withered away.7 Other seed fell among the thorns, and the thorns came up and choked it, and it yielded no crop.8 Other seeds fell into the good soil, and as they grew up and increased, they yielded a crop and produced thirty, sixty, and a hundredfold."9 And He was saying, "He who has ears to hear, let him hear."

10 As soon as He was alone, His followers, along with the twelve, began asking Him about the parables.11 And He was saying to them, "To you has been given the mystery of the kingdom of God, but those who are outside get everything in parables,12 so that WHILE SEEING, THEY MAY SEE AND NOT PERCEIVE, AND WHILE HEARING, THEY MAY HEAR AND NOT UNDERSTAND, OTHERWISE THEY MIGHT RETURN AND BE FORGIVEN."

Explanation

13 And He *said to them, "Do you not understand this parable? How will you understand all the parables?14 The sower sows the word.15 These are the ones who are beside the road where the word is sown; and when they hear, immediately Satan comes and takes away the word which has been sown in them.16 In a similar way these are the ones on whom seed was sown on the rocky places, who, when they hear the word, immediately receive it with joy;17 and they have no firm root in themselves, but are only temporary; then, when affliction or persecution arises because of the word, immediately they fall away.18 And others are the ones on whom seed was sown among the thorns; these are the ones who have heard the word,19 but the worries of the tworld, and the deceitfulness of riches, and the desires for other things enter in and choke the word, and it becomes unfruitful.20 And those are the ones on whom seed was sown on the good soil; and they hear the word and accept it and bear fruit, thirty, sixty, and a hundredfold."

21 And He was saying to them, "A lamp is not brought to be put under a basket, is it, or under a bed? Is it not brought to be put on the lampstand?22 For nothing is hidden, except to be revealed; nor has anything been secret, but that it would come to light.23 If anyone has ears to hear, let him hear."24 And He was saying to them, "Take care what you listen to. By your standard of measure it will be measured to you; and more will be given you besides.25 For whoever has, to him more shall be given; and whoever does not have, even what he has shall be taken away from him."

Parable of the Seed

26 And He was saying, "The kingdom of God is like a man who casts seed upon the soil;27 and he goes to bed at night and gets up by day, and the seed sprouts and grows-how, he himself does not know.28 The soil produces crops by itself; first the blade, then the head, then the mature grain in the head.29 But when the crop permits, he immediately puts in the sickle, because the harvest has come."

Parable of the Mustard Seed

30 And He said, "How shall we tpicture the kingdom of God, or by what parable shall we present it?31 It is like a mustard seed, which, when sown upon the soil, though it is smaller than all the seeds that are upon the soil,32 yet when it is sown, it grows up and becomes larger than all the garden plants and forms large branches; so that THE BIRDS OF THE tAIR can NEST UNDER ITS SHADE."

33 With many such parables He was speaking the word to them, so far as they were able to hear it;34 and He did not speak to them without a parable; but He was explaining everything privately to His own disciples.

Jesus Stills the Sea

35 On that day, when evening came, He *said to them, "Let us go over to the other side."36 Leaving the crowd, they *took Him along with them in the boat, just as He was; and other boats were with Him.37 And there *arose a fierce gale of wind, and the waves were breaking over the boat so much that the boat was already filling up.38 Jesus Himself was in the stern, asleep on the cushion; and they *woke Him and *said to Him, "Teacher, do You not care that we are perishing?"39 And He got up and rebuked the wind and said to the sea, "Hush, be still." And the wind died down and it became perfectly calm.40 And He said to them, "Why are you afraid? Do you still have no faith?"41 They became very much afraid and said to one another, "Who then is this, that even the wind and the sea obey Him?"