Châm-ngôn 31
1 Lời của vua Lê-mu-ên, Các châm ngôn mà mẹ người dạy cho người.2 Hỡi con ta sẽ nói gì? Hỡi con của thai ta, ta phải nói chi? Hỡi con của sự khấn nguyện ta, ta nên nói điều gì với con?3 Chớ phó sức lực con cho người đàn bà, Đừng ở theo con đường gây cho vua chúa bị bại hoại.4 Hỡi Lê-mu-ên, chẳng xứng hiệp cho các vua, Chẳng xứng hiệp cho các vua uống rượu, Hay là cho các quan trưởng nói rằng: Vật uống say ở đâu?5 E chúng uống, quên luật pháp, Và làm hư sự xét đoán của người khốn khổ chăng.6 Hãy ban vật uống say cho người gần chết, Và rượu cho người có lòng bị cay đắng:7 Họ hãy uống, và quên nỗi nghèo khổ mình, Chẳng nhớ đến điều cực nhọc của mình nữa.8 Hãy mở miệng mình binh kẻ câm, Và duyên cớ của các người bị để bỏ.9 Khá mở miệng con, xét đoán cách công bình, Và phân xử phải nghĩa cho người buồn thảm và nghèo nàn.10 Một người nữ tài đức ai sẽ tìm được? Giá trị nàng trổi hơn châu ngọc.11 Lòng người chồng tin cậy nơi nàng, Người sẽ chẳng thiếu huê lợi.12 Trọn đời nàng làm cho chồng được ích lợi, Chớ chẳng hề sự tổn hại.13 Nàng lo tìm lông chiên và gai sợi, Lạc ý lấy tay mình mà làm công việc.14 Nàng giống như các chiếc tàu buôn bán, Ở từ chỗ xa chở bánh mình về.15 Nàng thức dậy khi trời còn tối, Phát vật thực cho người nhà mình, Và cắt công việc cho các tớ gái mình.16 Nàng tưởng đến một đồng ruộng, bèn mua nó được; Nhờ hoa lợi của hai tay mình, nàng trồng một vườn nho.17 Nàng thắt lưng bằng sức lực, Và làm hai cánh tay mình ra mạnh mẽ.18 Nàng cảm thấy công việc mình được ích lợi; Ban đêm đèn nàng chẳng tắt.19 Nàng đặt tay vào con quay, Và các ngón tay nàng cầm con cúi.20 Nàng mở đưa tay ra giúp kẻ khó khăn, Giơ tay mình lên tiếp người nghèo khổ.21 Nàng không sợ người nhà mình bị giá tuyết, Vì cả nhà đều mặc áo bằng lông chiên đỏ sặm.22 Nàng làm lấy những chăn mền; Áo xống nàng đều bằng vải gai mịn màu đỏ điều.23 Tại nơi cửa thành chồng nàng được chúng biết, Khi ngồi chung với các trưởng lão của xứ.24 Nàng chế áo lót và bán nó; Cũng giao đai lưng cho con buôn.25 Nàng mặc lấy sức lực và oai phong, Và khi tưởng đến buổi sau, bèn vui cười.26 Nàng mở miệng ra cách khôn ngoan, Phép tắc nhân từ ở nơi lưỡi nàng.27 Nàng coi sóc đường lối của nhà mình, Không hề ăn bánh của sự biếng nhác.28 Con cái nàng chổi dậy, chúc nàng được phước; Chồng nàng cũng chổi dậy, và khen ngợi nàng rằng:29 Có nhiều người con gái làm lụng cách tài đức, Nhưng nàng trổi hơn hết thảy.30 Duyên là giả dối, sắc lại hư không; Nhưng người nữ nào kính sợ Đức Giê-hô-va sẽ được khen ngợi.31 Hãy ban cho nàng bông trái của tay nàng; Khá để các công việc nàng ngợi khen nàng tại trong cửa thành.
Proverbs 31
The Words of Lemuel
1 The words of King Lemuel,s
an oraclet that his mother taught him:
2 Ot my son, O son of my womb,
O sont of my vows,
3 Do not give your strengths to women,
nor your wayss to that which ruinst kings.
4 It is not for kings,t O Lemuel,
it is not for kings to drink wine,s
or for rulers to crave strong drink,tt
5 lest they drink and forget what is decreed,
and removet from all the poort their legal rights.s
6 Give strong drink to the one who is perishing,s
and wine to those who are bitterly distressed;t
7 let themt drink and forgett their poverty,
and remember their misery no more.
8 Open your mouths on behalf of those unable to speak,s
for the legal rights of all the dying.t
9 Open your mouth, judge in righteousness,t
and plead the causes of the poor and needy.
The Wife of Noble Character
10 Who can finds a wifet of noble character?t
For her values is far more than rubies.
11 The heart of her husband has confidencet in her,
and he has no lack of gain.s
12 She brings himt good and not evils
all the days of her life.
13 She obtainst wool and flax,
and she is pleased to work with her hands.t
14 She is liket the merchant ships;s
she brings her food from afar.
15 She also gets upt while it is still night,
and provides foods for her household and a portions to her female servants.
16 She considersts a field and buys it;
from her own incomet she plants a vineyard.
17 She beginstt her work vigorously,
and she strengthenss her arms.
18 She knowsts that her merchandise is good,
and her lamps does not go out in the night.
19 Her handsts take holdt of the distaff,
and her hands grasp the spindle.
20 She extendss her handt to the poor,
and reaches out her hand to the needy.
21 She is nott afraid of the snows for her household,
for all of her household are clothed with scarlet.t
22 She makes for herself coverlets;t
her clothing is fine linen and purple.s
23 Her husband is well-knownt in the city gatets
when he sits with the elderst of the land.
24 She makes linen garmentsts and sells them,
and supplies the merchantst with sashes.
25 She is clotheds with strengtht and honor,s
and she can laughs at the timet to come.
26 She opens her mouthts with wisdom,
and loving instructiont is on her tongue.
27 She watches overt the ways of her household,
and does not eat the bread of idleness.s
28 Her children rise upts and call her blessed,
her husbandt also praises her:
29 “Manyt daughterst have done valiantly,t
but you surpass them all!”
30 Charm is deceitfult and beauty is fleeting,s
but a woman who fears the Lords will be praised.
31 Givet her credit for what she has accomplished,t
and let her works praise hers in the city gates.t